"Ngươi xác định địa phương nọ trong hay hăm tới sẽ mở ra sao? Đừng có tính sai nha. Mấy năm tới ta cũng chỉ có thể mạo hiểm một lần mà thôi nên không thể bỏ lỡ đại cơ duyên này."
Tiêm Tiêm nhìn hư ảnh Kỳ lân trước mặt, bộ dáng ngưng trọng dị thường nói một câu.
"Như thế nào, đến bây giờ vẫn không tin ta ư? Những địa phương trước kia ta chỉ điểm cho ngươi đã có cái nào sai chưa. Nếu không phải lúc trước ngươi lấy được chỗ tốt lớn lao từ chỗ một di chỉ thì sợ rằng không có thành tựu như bây giờ. Lấy thiên phú của Tinh Tộc các ngươi thì ngắn ngủi trong vòng trăm năm mà có thể tu luyện tới cảnh giới này thì ngươi có thể xem như kỳ tài ngút trời rồi."
Hư ảnh Kỳ lân nọ ngẩng đầu lên, có vẻ giận dỗi nói.
"Từ ngày ta sinh ra đến nay, ngươi cùng ta là cộng sinh, nếu ta xảy ra chuyện thì ngươi đồng dạng cũng hồn phi phách tán nên sao lại không tin ngươi. Nhưng ngươi dù sao cũng chỉ là phân thần của Chân linh Kỳ lân năm đó, vạn nhất nhớ lầm hoặc ít đi cái gì đó thì cũng không phải là không thể có chuyện. Trong lòng ta có chút không nỡ mà thôi."
Tinh Tộc nữ tử nhìn chằm chằm vào hư ảnh Kỳ lân trước mắt không chút tức giận nói.
"Không sai! Ta chỉ là một trong mười vạn phân thần tự bạo của Chân linh Kỳ lân nhưng năm đó ta đã bị đại địch làm cho vẩn lạc, cho dù không tự bạo thì nguyên thần cũng không có cách nào trốn thoát được. Mặc dù cuối cùng thi triển nghịch thiên thần thông đem nguyên thần phân liệt thành mười vạn phần nhưng là vì vào chỗ chết rồi sau đó hồi sinh, sau này còn có cơ hội trọng tu, có thể đem những tin tức trọng yếu nhất của mỗi phân thần phục chế hết sức đầy đủ. Cái Chân linh chi huyệt này chính một trong những cái trọng yếu nhất. Yên tâm đi, tuyệt không xảy ra sai sót gì đâu."
Hư ảnh Kỳ lân hắc hắc cười nói.
"Đích xác, ta có thể tu luyện đến cảnh giới bây giờ là nhờ có năm đó ngươi phụ thân lên thai nhi là ta. Bất quá, Kỳ ảnh ngươi lúc đầu làm như thế nguyên bản vốn cũng là muốn nhân cơ hội mượn thai nhi ta mà chuyển sinh. Ta mặc dù không biết, ngươi cuối cùng vì sao không thành công ngược lại cùng hồn phác của ta có quan hệ cộng sinh nhưng có thể nói năm đó ngươi đối với ta cũng không có hảo ý gì."
Ánh mắt Tiêm Tiêm chợt lóe lên, cười nói.
"Sao lại còn nhắc lại việc này. Ta cuối cùng đã không thành công đấy sao! Cũng là bản thân ta sai lầm, dĩ nhiên phụ thân lên trên người ngươi, nếu lúc ấy mà tìm những người khác thì nói không chừng lúc này ta đã sớm tiêu diêu tự tại rồi."
Hư ảnh Kỳ lân vừa nghe được những lời này thì linh quang bên ngoài thân chợt cuồng thiểm vài cái, tâm tình tựa hồ không tốt.
"Coi như xong đi, ngươi cho là ta không biết tình hình năm đó ra sao hay sao. Lúc ấy ta sinh ra trong một thôn nhỏ ở Tinh Tộc, mà lúc ấy thai nhi chưa sinh ra cũng chỉ có một mình ta. Ngươi bất quá cảm giác được lúc ấy hồn phách thần trí ta chưa chính thức thành hình nên cho là có thể dễ dàng chiếm cứ thể xác này mới là thật."