Hàn Lập kinh hoảng một hồi, sờ sờ mũi, trong lòng thoáng buông lỏng. Bất quá, đối với lời nói của Nhân Diện Giao trước lúc đi, hắn vẫn lấy làm khó hiểu. Hắn hoàn toàn là Nhân tộc, lúc nào lại có quan hệ với đối phương. Chẳng lẽ vì hắn luyện hóa tới vài loại Chân linh huyết mạch?
Việc này cũng không quá có khả năng, vì Chân linh huyết mạch này mặc dù cường đại nhưng sau khi luyện hóa liền ẩn núp trong cơ thể không hiển lộ ra ngoài mảy may. Nếu không lúc trước nhiều tồn tại cường đại nhìn thấy hắn thì sớm thì đã không biết có chuyện gì xảy ra rồi.
Hàn Lập tự định giá trong chốc lát, mặc dù trong lòng vẫn nghi hoặc nhưng lúc này đối với một số dị tộc nhân phụ cận đang nhìn về phía hắn, trong chốc lát ánh mắt có vẻ có chút quái dị. Ngay cả thanh niên họ Phỉ cũng đang đứng trên đài cũng hình hắn đánh giá một hai lần nhưng cũng không nói gì.
Về phần các tồn tại cấp Hợp Thể Kỳ khác cũng có không ít người dùng ánh mắt tò mò nhìn đến. Trong đó có Đoạn Thiên Nhận liếc mắt một cái liền nhận ra Hàn Lập thì thần sắc không khỏi có chút cổ quái. Hàn Lập thấy chính mình tự nhiên bị nhiều người chú ý như vậy thì trong lòng lại âm thầm cười khổ.
"Tốt lắm, nếu việc này đã giải quyết xong thì các ngươi tiếp tục đại hội đấu giá đi. Ta nên đi thôi, Lục đạo hữu, các ngươi sau này không nên đi lại ở phụ cận Tử Vi hải. Vạn nhất có chuyện gì xảy ra thì Phỉ mỗ cũng vô pháp ra mặt, tự thu xếp đi."
Thanh niên thu lại ánh mắt rồi nhìn đám Tiêu Bố Y, họ Lục và đám lão Ông lãnh đạm nói.
"Vãn bối nhất định sẽ khắc cốt ghi tâm! Đa tạ tiền bối mới vừa rồi đã che chở, nếu không thì đám vãn bối thật sự gặp đại họa lâm đầu rồi."
Đám lão Ông tự nhiên trong miệng liên thanh cảm kích nói.
Tiêu Bố Y thì đứng ở một bên, cũng cung kính nói lời "Cung tống."
Thanh niên gật đầu rồi nhấc chân tiêu sái xuống đài. Chỉ thấy bộ dáng của hắn thong dong như chỉ được vài bước thì thân hình liền mơ hồ, sau đó chợt lóe lên thì biến mất không thấy.
Vừa thấy hai vị Đại Thừa Kỳ trước sau rời đi, đám lão quái Hợp Thể Kỳ này liền quay đầu về phía phòng mà ẩn giấu. Mà những người khác trong đại điện lại đem ánh mắt tập trung vào mấy người trên đài.
"Lục huynh, ngươi có thương tích trong người, nên quay về động phủ hảo hảo an dưỡng đi. Còn phu nhân, phía sau còn muốn phiền toái ba vị ở đây thêm chút nữa. Cũng may đã sắp xong rồi, sẽ không khiến ba vị chậm trễ bao lâu nữa. Mặt khác, ngoài thù lao theo ước định ban đầu, Tiêu mỗ đại biểu cho tộc cấp thêm cho bốn vị thêm hai thành nữa."
Tiêu Bố Y khách khí dị thường, nhìn đám lão Ông cùng với đám người phụ nhân nói.
"Tiêu huynh yên tâm! Cho dù gặp thiên đại sự tình thì ba người ta nếu đã đáp ứng với đạo hữu thì tuyệt đối sẽ ở đây cho đến khi đại hội đấu giá chấm dứt."
Phu nhân cùng hai người khác sau khi nhìn nhau liếc mắt một cái thì cười khổ một tiếng nói.