Mấy người này tu vi đã là thánh tộc nhưng lại biết giữa Đại Thừa Kỳ cùng Hợp Thể Kỳ cách biệt như giữa trời và đất. Một khi tiến vào Đại Thừa chi đạo, thần thông vượt xa, không phải cách khoảng cách giữa Luyện Hư và Hợp Thể kỳ có thể so sánh được.
Nếu giữa tình huống bình thường, mấy người Luyện Hư đỉnh giai liên thủ có thể đánh một trận với một gã Hợp Thể sơ kỳ, còn vài tên Hợp Thể đỉnh bậc mà gặp một gã Đại Thừa sơ kỳ thì cũng chỉ có thể chạy trối chết mà thôi. Bởi vì sau khi tiến vài Đại Thừa kỳ liền có thể xem như là một nửa tồn tại cấp bậc Chân tiên, có thể trong lúc tu luyện thấu hiểu được một ít về thiên địa pháp tắc cực kỳ lợi hại, căn bản không phải là tồn tại cấp Hợp Thể Kỳ có thể chống lại được. Về phần Độ Kiếp Kỳ, kỳ thật chỉ phân chia trên danh nghĩa mà thôi. Trừ tu vi pháp lực hơi có sự thay đổi thì thần thông cũng không có gia tăng hơn so với Đại Thừa Kỳ đỉnh bậc bao nhiêu.
Hơn nữa giai đoạn Độ Kiếp Kỳ cũng không phân chia ra cụ thể là sơ kỳ hay hậu kỳ gì đó mà đại bộ phận căn bản là không hành tẩu thế gian mà chỉ chuyên tâm chuẩn bị độ chân tiên thiên kiếp mà cầu phi thăng.
Bởi vậy có thể nói Đại Thừa Kỳ, ngoại trừ thiên địa Chân linh ra cũng chính là tồn tại cao nhất của Linh giới.
Bốn người lão Ông vừa thấy tử sắc tiểu thú mà mình bắt được dĩ nhiên là hậu nhân của một gã Đại Thừa Kỳ Nhân Diện Giao thì có thể nói là trong lòng sợ hãi đến mức nào tự nhiên là có thể biết được.
Bất quá, bọn họ bây giờ thân ở trong Vân thành, bốn phía còn có nhiều cao giai các tộc như vậy, nếu Nhân Diện Giao đơn độc một mình tìm đến bọn họ gây phiền toái thì ngay cả đối phương có tu vi Chân tiên, bọn họ cũng không thực sự quan tâm. Điểm mấu chốt chính là vị thanh niên họ Phỉ kia bộ dáng cũng có quan hệ với Nhân Diện Giao này, còn tự mình dẫn hắn tới đây. Muốn cổ động người khác vây công Nhân Diện Giao thì tự nhiên không thể thành được.
Kể từ đó, trong lòng bọn lão Ông không thể không sợ hãi rồi. Nếu không lúc trước thanh niên họ Phỉ ra tay một kích của Nhân Diện Giao thì mấy người bọn họ có thể không nói cái gì mà trốn đi rồi.
"Hảo, ta cấp cho Phỉ huynh mặt mũi, không lấy tính mạng của bọn chúng nhưng những người này trên đường hành hạ tiểu nữ, tử tội có thể miễn nhưng tội sống khó tha."
Ngân bảo nam tử trầm mặc trong chốc lát rồi đột nhiên cười lanh nói.
Tùy theo cánh tay hắn lần nữa vừa động, năm ngón tay hợp lại như tia chớp nhắm lão Ông chém xuống. Ngân quang chợt lóe, lão Ông chưa kịp phản ứng thì một bên cánh tay chợt mát lạnh rồi rơi xuống, đồng thời đại lượng máu tươi phun ra.
Lão Ông kinh hãi còn chưa tự ứng cứu thì trước người có một bóng người thoáng một cái, thanh niên họ Phỉ lại quỷ dị xuất hiện đưa một bàn tay vỗ vào chỗ cụt. Lục quang đại phóng, chỗ tay cụt của lão Ông lập tức ngừng chảy máu, vết thương dưới ánh linh quang nhanh chóng liền lại với tốc độ bằng mắt thường có thể thấy được.