"Ầm"
Hàn Lập chỉ cảm thấy đan điền trong nháy mắt nóng như lửa đốt, lập tức một cỗ nhiệt hoả truyền khắp nới, toàn thân trở nên thoải mái dị thường.
"Quả nhiên vô cùng thần kỳ, đây là lần đầu vãn bối uống được linh tửu tuyệt vời như thế."
Hàn Lập khép hờ hai mắt thưởng thức một hồi lâu, sau đó mở miệng tán thán.
"Hắc hắc, nếu loại rượu này không thần diệu như thế thì Đoạn mỗ cũng không trông mong mòn con mắt, hàng năm đều đến đây uống rượu."
Đoạn Thiên Nhận nhếch miệng cười nói.
"Hai vị đạo hữu thích linh tửu của thiếp thân như vậy thì đã là vinh hạnh cho thiếp thân. Bất quá lần này mời Lệ đạo hữu tới, không phải chỉ có uống chút rượu như thế."
Mỹ phụ lạnh nhạt cười.
"Vãn bối cũng hiếu kỳ, không biết hai vị tiền bối đem vãn bối tới đây là có ý gì chỉ giáo?"
Hàn Lập biến sắc, sau khi bỏ chén rượu xuống liền hỏi.
"Nếu Lệ đạo hữu đã chủ động hỏi thì thiếp thân cũng không vòng vo. Đạo hữu có thể giơ tay áo lên cho thiếp thân xem bàn tay một chút được không?"
Tinh Tộc mỹ phu nhân nhìn Hàn Lập chằm chằm, mặt lộ ra một tia cổ quái.
"Bàn tay!"
Hàn Lập tuy mặt ngoài cả kinh, nhưng thực tế trong lòng lại thở dài một hơi.
Chỉ cần đối phương không hướng về Huyền thiên chi bảo thì những chuyện khác không cần lo.
"Không sai, chính là bàn tay."
Tinh Tộc mỹ phụ giơ tay chỉ về phía tay áo hắn, dứt khoát nói.
"Được, không thành vấn đề."
Hàn Lập trầm ngâm một hồi lâu, mới có chút miễn cưỡng đáp ứng.
Sau đó hắn giơ tay áo lên, đem bàn tay đưa ra.
Nhưng ngoại trừ thoạt nhìn có chút trắng thì bàn tay này thật sự rất bình thường.
Mỹ phụ nhìn bàn tay này, nhíu mày. Tinh thạch trên trán chợt loé, một đạo ngân mang bắn nhanh ra, tốc độ giống như điện quang, một chút đã tới ngay trước mặt Hàn Lập, hung hăng đánh lên bàn tay.
Nữ tử này thoạt nhìn dịu dàng nhã nhặn nhưng động thủ lại vô cùng tàn nhẫn, không chút dấu hiệu liền ra tay.
Hàn Lập trước đó căn bản cũng không nghĩ tới công kích này, không kịp đề phòng, năm ngón tay chỉ kịp chìa ra bắt lấy ngân quang.
Chỉ nghe một tiếng "đinh đang" nhỏ, ngân mang chợt loé đánh vào lòng bàn tay, tiếng kim loại va chạm phát ra xé gió.
Lập tức năm ngón tay Hàn Lập hợp lại, một tay bắt lấy ngân mang vào lòng bàn tay. Sau đó năm ngón tay lại chìa ra, một cây ngân châm chỉ dài một tấc xuất hiện. Châm này trong suốt, run lên nhè nhẹ giống như có linh tính.
Lúc này, toàn bộ bàn tay của Hàn Lập bất ngờ biến thành màu đen, phảng phất như sắt. Mà cổ tay hiện ra một tiêu ký nhỏ, đúng là Nguyên Từ Thần Sơn biến thành.