Vừa nhìn thấy Hàn Lập nhìn chằm chằm, nữ tử này đầu tiên ngẩn ra, lập tức trên mặt lộ ra một tia não ý nhưng thần niệm sau khi đảo qua thì trong lòng cả kinh.
Nàng căn bản không thể nhìn ra được bất cứ linh khí ba động gì trên người Hàn Lập, điều này làn cho nữ tử bất an, lập tức chuyển thân đi vòng qua.
Mà lúc này, Hàn Lập cũng từ trong thất thố tỉnh lại, lần nữa khôi phục thần sắc như thường nhưng vẫn nhìn theo nữ tử này, đồng thời trầm ngâm.
Lam bào nữ tử này vẫn ẩn sau tận đáy lòng hắn, hắn lập tức không muốn nhớ lại hình bóng kia, điều này làm hắn khiếp sợ lại không khỏi có chút chần chờ.
Trần Xảo Thiến, đây là tên của nữ tử mà năm đó đã từng biểu đạt yêu thương với hắn, đảng dầm hiện lên trong lòng hắn, phóng đại ra gấp mấy lần, trong lúc nhất thời kỷ niệm tràn ngập khắp không gian.
Lam bào nữ tử này, vô luận là hình dáng hay dung mạo đều giống y chang Trần Xảo Thiến đã sớm mất tại nhân giới, ngoại trừ thần thái có chút lạnh lùng thì những cái khác cũng giống, phảng phất như nữ tử này lần nữa được tái sinh.
Năm đó khi Hàn Lập nghe được tin nử tử này mất, thần sắc có vẻ như bình tĩnh nhưng trong lòng lại dâng lên một tia phiền muộn và cảm xúc khó hiểu.
Có lẽ không phải là yêu, nhưng với một nữ tử đã từng thích mình thì đây hiển nhiên là một mối tình khó quên.
Bất quá, Trần Xảo Thiến căn bản không thể sống lại, cũng không thể đầu thai tại nhân giới. Cho nên lam bào nữ từ kia ngay cả khi giống nàng thì bất quá chỉ là một dị tộc nhân mà thôi.
Tâm niệm trong đầu Hàn Lập lưu chuyển, đem cảm tình như sóng vỗ bờ, mạnh mẽ đè nén lại. Sau khi hơi do dự thì vẫn dựa theo kế hoạch ban đầu, đi đến khối thạch bích kia.
Lam bào nữ tử mặc dù không xoay lại nhưng dường như có thần thông có thể cảm ứng được chuyện phía sau, nhướng mày, thân hình lại di chuyển đến chỗ khác.
Mà Hàn Lập cũng không khách khí, bước vài bước lớn trực tiếp đến chỗ nữ tử này đứng lúc nãy.
Bất quá Hàn Lập không cần quay người lại cũng có thể cảm ứng được lam bào nữ tử ở sau lưng đang nhìn mình, sau đó bước nhanh về phía một khối thạch bích ở phía xa. Xem ra nữ tử này mười phần là xem hắn giống như đồ háo sắc. Hàn Lập cười thầm, đem tâm thần thu lại, chú ý tới thạch bích trước mắt.
Ngân sắc văn tự trên thạch bích giống như đã dự đoán, toàn bộ là do thiên tài địa bảo tạo thành. Nhưng kỳ quái là phía trên không có ghi chú về giá cả, chỉ có ghi số từ một đến ba mươi mà thôi. Hàn Lập thấy vậy, trong lòng vừa động, lập tức nghĩ tới điều gì đó, đem ánh mắt nhìn về phía xa.