"Nếu tiền bối đã nói như thế thì vãn bối còn có thể cự tuyệt đường sống sao!"
Hàn Lập lạnh nhạt nói.
"Ha ha, Hàn đạo hữu cần gì uể oải như thế. Mặc dù trong Nghiễm Hàn Giới có chút nguy hiểm, nhưng lại là chuyện tốt. Người nào có có duyên này hơn phân nửa là rất hâm mộ."
Thiên Cơ Tử vừa cười vừa nói.
"Hâm mộ! Tu vi vãn bối hiện chưa tới bình tu, tiến vào trong cũng không có thu hoạch gì quá lớn. Ngược lại tỷ lệ chết là gần một nửa, thật sự là giống như mạo hiểm tính mạng. Nếu có thể thì vãn bối quyết không tiến vào trong."
Hàn Lập lắc đầu, lộ ra vẻ vô cùng buồn bực. Nghe Hàn Lập nói vậy, Thiên Cơ Tử và Mã trưởng lão không khỏi nhìn nhau, tựa hồ hội ý.
"Nghiễm Hàn Lệnh một khi bị kích phát, thì cũng chỉ có người kích phát mới có thể mang người khác tiến vào Nghiễm Hàn Giới. Điều này có liên quan đến tồn vong hưng suy của mười ba tộc chúng ta, đích xác đạo hữu không thể cự tuyệt. Nguyên bổn đạo hữu có thể mang lệnh bài đến đây, Vạn Cổ Tộc chúng ta hẳn sẽ trọng tạ, nhưng nếu đạo hữu không muốn tiến vào Nghiễm Hàn Giới, hiện tại mạo hiểm tiến vào thì coi như hi sinh không nhỏ. Như vậy đi, đạo hữu có yêu cầu gì cứ nói với ta, nếu được thì ta sẽ tân lực thoả mãn."
Thiên Cơ Tử hướng Hàn Lập chậm rãi nói.
Hàn Lập nghe vậy, âm thầm giật mình, nhưng tâm niệm nhanh chóng xoay chuyển, không chần chờ nói:
"Yêu cầu của vãn bối nghĩ rằng tiền bối cũng có thể đáp ứng vài phần. Tại hạ muốn sau khi xong chuyện tại Nghiễm Hàn Giới có thể mượn truyền tống trận dùng một lát."
"Mượn truyền tống trận? Nếu chỉ cho ngươi sử dụng một lần thì hẳn là có. Bất quá khi truyền tống phải tiêu hao rất nhiều cực phẩm linh thạch, ngươi phải tự mình gánh chịu lấy. Mấy tộc chúng ta không thể giúp ngươi được. Hơn nữa truyền tống trận này không phải một tộc chúng ta có thể làm chủ, phải thương lượng với mấy tộc khác. Có lẽ mấy tộc kia sẽ có điều kiện nào đó, đồng dạng ngươi muốn đáp ứng. Đạo hữu nghĩ thế nào?"
Thiên Cơ Tử không lộ ra vẻ kỳ quái, thản nhiên nói.
"Nếu có thể sử dụng truyền tống trận, việc tiêu hao khi truyền tống tại hạ sẽ tự chịu. Về phần những điều kiện khác, chỉ cần không phải việc vãn bối không thể hoàn thành, vãn bối sẽ đáp ứng."
Hàn Lập mừng rỡ nói.
"Hắc hắc, Hàn đạo hữu không nên đáp ứng nhanh vậy. Khoả đại lục tiêu hao rất nhiêu cực phẩm linh thạch, đủ để làm một gã thánh tộc khuynh gia bại sản. Hàn đạo hữu có lẽ giàu có nhưng muốn chỉ dùng cho truyền tống trận thì e rằng vẫn chưa đủ. Mà lấy tu vi của đạo hữu, cho dù vĩnh viễn ở lại trong Vạn Cổ Tộc chúng ta thì chắc chắn sẽ được trọng dụng, cần gì đến đại lục khác. Đạo hữu không bằng nhân cơ hội này đổi lấy một điều kiện khác, ví dụ như linh đan diệu dược thì chẳng phải tốt hơn nhiều sao."