Hàn Lập chỉ có thể nói không dám, chuyện kế tiếp cũng đơn giản.
Dưới sự phân phó của Thiên Cơ Tử, những giáp sĩ này lập tức đi triệu tập thêm nhiều giáp sĩ khác đến, đem phương viên vài dặm tạm thời phong bế lại. Về phần khách sạn này đương nhiên cũng vì vậy mà được trưng dụng.
Việc Hàn Lập bị gọi đi, khi Hướng Chi Lễ biết được thì chỉ có thể bất đắc dĩ cười khổ mà thôi.
Tiếp theo, Hàn Lập liền đi theo lão già rời khỏi khách sạn, mà khối lệnh bài Nghiễm Hàn Lệnh kia cứ như vậy được vô số giáp sĩ trông coi, vẫn lưu lại tại khách sạn. Mà Bạch Nga và Thương Ảnh cũng không ở lại làm gì nữa, trước sau cáo từ. Thiên Cơ Tử lúc này mới mang Hàn Lập rời đi.
Bất quá hắn vẫn không thể phi hành trong thành mà có thú xa được hai kim sắc cự sư kéo, đàng hoàng đứng đợi trên đường cạnh khách sạn.
Sau khi lão già mời Hàn Lập vào xe, kim sắc cự sư mọc bốn cánh, bay cách mặt đất vài thước.
Thiên Cơ Tử không có ý tứ muốn nói chuyện với Hàn Lập, tuỳ ý nói đôi ba câu liền nhắm mắt dưỡng thần.
Hàn Lập bất động thanh sắc, nhưng các ý niệm trong đầu lại chuyển động rất nhanh, không ngừng nghĩ tới dụng ý thật sự sau khi đối phương dẫn mình đi.
Cho dù đối phương nói là báo ân, nhưng hắn cũng không nghĩ rằng mình thật sự có phúc cao đến vậy. Cho dù lúc đầu hắn cứu Giáp Thiên Mộc, nhưng một thông linh khôi lỗi cũng xem như là đã báo đáp ân tình rồi.
Hiện tại chỉ có thể dựa vào khối Nghiễm Hàn Lệnh bị tinh huyết của mình kích hoạt, tựa hồ bọn họ muốn mình phối hợp đi vào Nghiễm Hàn Giới gì gì đó. Nếu như vậy thì hắn có thể lợi dụng được cơ hội này, xem ra có thể đả động tới chuyện truyền tống trận được hay không.
Sau khi định giá vài lần, Hàn Lập biết mình tại Thiên Vân mười ba tộc có chỗ hữu dụng, trước sau không gặp nguy hiểm, cho nên tâm tình cũng bình tĩnh lại.
Hiện tại thú xa này so với hắn cưỡi trước kia thì nhanh hơn nhiều, không bao lâu đã đi qua hơn phân nửa thành thị, tới một góc của Bát Vân Sơn.
Nhìn qua cửa sổ, xa xa là mấy ngọn núi lớn, cao mấy ngàn trượng, dị sắc trên mặt Hàn Lập chợt loé lên, trong lòng tự nhủ thầm: "Chẳng lẽ đối phương đưa mình tới động phủ?"
Một lát sau, mắt thấy khi đến gần một ngọn núi lớn, thú xa đột nhiên bay lên, phương hướng biến đổi, vòng qua ngọn núi lớn mà bay về phía sau.
Hàn Lập có chút ngoài ý muốn, nhưng sau một lúc thì thú xa thật sự xuất hiện phía sau núi, trước mắt là một toà thành nhỏ.
Diện tích thành này mặc dù không lớn, nhưng tường thành lại có bảy tám lớp. Hơn nữa tường thành từ trong ra ngoài, tầng này sao với tầng kia thì cao hơn, mà tường thành bên ngoài cũng đã cao hơn trăm trượng. Lớp thành bên trong cũng là lớp cao nhất, ước chừng gần ngàn trượng. Từ xa nhìn lại, thành này giống như một kim tự tháp.