Hàn Lập ngồi xếp bằng trong gió, thần niệm đảo qua tên vừa mới xuất hiện này, chợt biến sắc. Tên thanh niên họ Bạch này linh lực trên người sâu không lường được, đúng là một tên Hợp Thể Kỳ.
"Khối Nghiễm Hàn Lệnh này là ngươi kích phát?"
Thanh niên họ Bạch thu ánh mắt lại, sau khi khoát tay nói với đám giáp sĩ thì ánh mắt rơi xuống người Hàn Lập.
"Vãn bối cũng muốn phủ nhận, nhưng dường như không thể!"
Hàn Lập thở dài một hơi.
"Phủ nhận? Tại sao lại phủ nhận, thiên đại cơ duyện của ngươi đã tới!"
Thanh niên họ Bạch híp mắt lại, sau khi đánh giá Hàn Lập vài lần, tựa hồ cười mà như không cười nói.
"Thiên đại cơ duyên? Tiền bối nói là..."
Thần sắc Hàn Lập vừa động, muốn hỏi rõ thì bỗng nhiên thanh niên họ Bạch nhướng mày, xoay người về phía vách tường nói một câu:
"Nếu Thương Ảnh huynh đã tới thì vì sao không còn hiện thân, chẳng lẽ định lấy đi khối Nghiễm Hàn Lệnh này?"
"Lần này Nghiễm Hàn Lệnh xuất hiện cũng không nhiều, một một cái đều trân quý dị thường, Thủy Mị Tộc các người cũng dám độc chiếm một cái trong đó sao? Nếu nhưng không phải Vạn Cổ Tộc mở ra pháp trận thì ngay cả khi các ngươi có, cũng chẳng thể sử dụng."
Một thanh âm lạnh lùng truyền tới.
Tiếp theo trên vách tường mà thanh niên họ Bạch đang nhìn chợt lóe lên hắc ảnh, một nhân ảnh được bao phủ trong hôi quang lung tráo vô thanh vô thức hiện lên, đứng sát vách tường không động đậy, phảng phất như không có thân thể. Lời nói vừa rồi là phát ra từ trong hôi quang.
"Hắc hắc, việc này ta hiển nhiên biết, nhưng nếu vị đạo hữu này đồng ý gia nhập Thủy Mị Tộc, dùng Nghiễm Hàn Lệnh mang mấy người trong tộc chúng ta tiến vào Nghiễm Hàn Giới sẽ không thành vấn đề."
Thanh niên họ Bạch cũng không tức giận, chỉ thản nhiên trả lời.
"Như vậy hiển nhiên không có vấn đề, nhưng vị đạo hữu này dường như cũng không nói gì đến chuyện gia nhập quý tộc. Nói không chừng là nguyên ý đảm nhận chức khách khanh của Âm Yêu Tộc chúng ta."
Nhân ảnh gọi là Thương Ảnh kia không chút cảm tình nói.
"Có đúng vậy không, điều này thực sự rất khó nói trước. Nếu ta nhớ không lầm thì mười ba tộc chúng ta có một quy luật bất thành văn. Nếu đồng thời có hai tộc nhìn trúng một ngoại tộc nhân, tựa hồ người nào nhìn thấy đầu tiên sẽ được quyền mời vào tộc, khi nào bị từ chối sẽ tới lượt tộc thứ hai mời. Vị đạo hữu này, tại hạ là Bạch Nga, trưởng lão Thủy Mị Tộc, chính thức đại diện bổn tộc mời đạo hữu đảm nhiệm chức vị khách khanh, không biết đạo hữu cảm thấy thế nào? Chỉ cần đạo hữu đồng ý gia nhập, tại hạ có thể đảm bảo khiến cho các hạ trong vòng trăm năm ngắn ngủn, tu vi có thể tiến vào nhất giai, ngoài ra cũng có những chỗ tốt khác."