Giáp Thiên Mộc nếu có thể tạo nghệ kinh người về khôi lỗi thuật như vậy, thì bản thân cũng thông minh hơn người, nghe Hàn Lập hỏi thì lập tức đoán ra vài phần dụng ý.
"Tại hạ đích xác muốn mượn truyền tống trận đến đại lục khác."
Sự tình đến nước này, Hàn Lập cũng không có ý giấu diếm, thản nhiên nói ra.
"Muốn sử dụng truyền tống trận này, sợ rằng rất khó."
Giáp Thiên Mộc cười khổ một tiếng, không hỏi nguyên nhân mà chỉ cuống quít lắc đầu.
"Ta biết loại truyền tống trận này vô cùng tốn kém, nhưng vô luận tốn kém thế nào cũng phải mượn một lần. Ta chỉ muốn hỏi đạo hữu một chút, lấy thân phận ngoại tộc như ta, có khả năng mượn truyền tống trận hay không?"
Hàn Lập nhìn chằm chằm Giáp Thiên Mộc, chậm rãi hỏi, trên mặt hắn không có chút dị sắc, nhưng thực tế trong lòng lại gấp gáp. Những lời cuối cùng này mới chính là mục đích chính thức của hắn khi tới đây.
"Nếu đạo hữu đã hỏi như thế thì ta cũng nói thật, nếu Hàn huynh là thánh tộc, hơn nữa xuất thân từ Thiên Vân chúng ta thì sử dụng pháp trận này một lần cũng không phải là việc khó. Nhưng lấy tình huống hiện tại của Hàn huynh thì đúng là vô cùng khó khăn. Bất quá hiện tại Giác Xi Tộc đang xâm lấn quy mô lớn, không phải là không có cơ hội. Nếu đạo hữu có thể trong khi giao chiến, vì Thiên Vân lập vài công trạng lớn thì hẳn có thể thương lượng nói chuyện này với mấy vị trưởng lão trong tộc. Lại nói tiếp, bởi vì nguyên nhân đại chiến cho nên mười ba tộc chúng ta cũng không kiêng nể thu nhận khách khanh ngoại tộc. Mà chuyện Hàn huynh từng diệt sát Giác Xi Tộc cùng cấp, ta đã nói qua với mấy vị trưởng lão trong tộc, bọn họ cũng cảm thấy hứng thú với đạo hữu."
Giáp Thiên Mộc trầm ngâm một lát, cũng không khẳng định lắm nói. Hàn Lập nghe đối phương nói như vậy thì nhíu mày.
Lấy tính cách của hắn, hiển nhiên không muốn tham gia vào tranh đấu giữa hai tộc. Quy mô cuộc chiến khổng lồ như thế, cho dù tu vi như hắn thì nếu không cẩn thận thì cũng dễ dàng bỏ mạng.
"Đa tạ đạo hữu đã cho biết, tại hạ trở về suy nghĩ đã. Nhưng nếu Hàn mỗ muốn gặp trưởng lão quý tộc thì không biết Giáp đạo hữu có thể đến lúc đó..."
Hàn Lập ngưng trọng, gật đầu, đột nhiên hỏi.
"Tại hạ nhận lễ vật của Hàn đạo hữu, chút việc nhỏ ấy hiển nhiên không thành vấn đề."
Giáp Thiên Mộc nghe Hàn Lập nói vậy, mỉm cười, không chút do dự đáp ứng. Hàn Lập nghe vậy nhất thời lộ ra vẻ tươi cười.
Kế tiếp, Hàn Lập sẽ không đề cập đến chuyện truyền tống trận, mà cùng Giáp Thiên Mộc trò chuyện một chút về những việc liên quan đến khôi lỗi.
Giáp Thiên Mộc nghe nói đến khôi lỗi thuật thì nhất thời hai mắt phát sáng, miệng nói liên miên không dứt, bộ dáng như đúng chỗ ngứa.