Hàn Lập nghe được lời ấy của nữ tử Tinh tộc, không lãng phí thời gian nói thêm gì, trực tiếp nhận lấy, thần niện đảo qua vật trong hộp.
Mặc dù hộp có dán cấm chết phù toản nhưng không đủ để hoàn toàn ngăn cản thần niệm của hắn, cho nên hắn có thể cảm ứng được.
"Di!"
Hàn lập kinh ngạc, nhìn nữ tử Tinh tộc một cái. hai mắt Hàn Lập híp lại, chậm rãi nói:
"Xem ra ngươi dường như thật sự biết chút gì đó, không phải hư ngôn phóng đại!"
"Vãn bối chỉ biết một nửa, sao tiền bối không nhìn kỹ, rồi sau đó lại quyết định có hay không thật sự muốn vật ấy? Đúng rồi, nơi đây không tiện, hai người chúng ta đi tới nơi khác nói chuyện đi."
Tinh quang trong mắt nử tử chuyển một trận, thản nhiên cười nói.
Tiếp theo tay nàng lật lại, trong tay xuất hiện một kiện pháp bàn, hướng phía cửa đảo qua, tay bắt quyết, đồng thời trong miệng lẩm bẩm, hướng pháp bàn điểm một cái.
Nhất thời pháp bàn đại phóng quang mang, một mảnh ngũ sắc quang hà hướng bốn phía tuôn ra.
Nữ tử cùng Hàn Lập bị dính vào trong phiến quang hà này.
Hàn Lập nhíu mày, từ trong ngũ sắc quang hà này cảm nhận được không gian ba động.
Hà quang chớp động vài cái, nhưng hai chân vẫn đướng tại chỗ không nhúc nhích, không có ý trốn tránh. Sau khi quang hà quay tròn thì hóa ra một ngũ sắc quang trận. Hàn Lập chỉ cảm thấy cảnh sắc bốn phía bỗng nhiên mơ hồ, người liền xuất hiện trong một không gian khác.
Không gian này rất nhỏ, bất quá chỉ hơn bốn mươi trượng, ngoại trừ một cái bàn cùng hai cái ghế thì không có còn thứ gì khác. Bất quá, dưới chân Hàn Lập lại có ngũ sắc quang mang hiện lên, nữ tử Tinh tộc ở một bên mỉm cười.
"Nơi này là do ta mời người khai mở một tiểu không gian, nói chuyện trong này sẽ không bị ai phát hiện. Đương nhiên lấy thần thông của tiền bối, cho dù không có truyền tống pháp bàn thì muốn mãnh mẽ phản hồi cũng là chuyện dễ dàng như trở bàn tay."
Nữ tử Tinh tộc hé đôi môi mọng đỏ, tưu nhã nói.
Thần niệm Hàn Lập vừa tiếp xúc với vách tường không gian bốn phía thì hiển nhiên cảm nhận được nữ tử này nói không sai, lúc này mới hài lòng gật đầu, không hề khách khí hướng cái hộp phất tay một cái. Nhất thời một mảnh thanh quang hiện lên, hai phù toản lập tức rơi xuống, hộp bị mở ra.
Một cỗ hắc khí bỗng nhiên từ trong hộp tuôn ra, vây xung quanh hộp mà gào thét, bộ dáng muốn tràn ngập ra bốn phía. Nhưng Hàn Lập dường như đã sớm tiên liệu, đột nhiên há miệng phu ra một phiến kim hà.
Tất cả hắc khí dưới quang hà đều ngưng tụ thành một cây hắc sắc vụ trụ, bị Hàn Lập trực tiếp hút vào bụng. "Đúng là ma khí tinh thuần!" Kim quang trên mặt Hàn Lập lưu chuyển, thản nhiên nói giống như vừa ăn được thứ gì đại bổ.