Tiếng Hàn Lập không lớn, nhưng rơi vào tai lão giả lại giống như tiếng sét đánh, đủ để làm thức tỉnh.
"A, hóa ra là khách tới nhà, vãn bối sẽ tìm một gian phòng hảo hạng cho tiền bối". Sau khi thân thể nằm sấp của lão già run lên thì liền ngồi thẳng dậy, vội móc ra từ dưới người một cuốn sổ kế toán cùng pháp khí cổ quái, tra trên mặt sổ.
Hàn Lập thấy vậy nhướng mày.
Lão giả trước mắt cũng là người tu luyện, nhưng như thé nào lại không có cảnh giác, mới vừa rồi giống như thật sự ngủ.
Trong lòng hắn vừa động, tùy ý đảo qua mặt lão giả, kết quả sau một khắc liền giật mình thất thanh la lên:
"Ngươi, ngươi là Hướng sư huynh! Ngươi còn sống, như thế nào lại ở đây!"
Lão giả này sắc mặt vàng vọt, nhưng ánh mắt lại linh hoạt, đúng là Hướng CHi Lễ năm đó tại nhân giới đã từng bước vào không gian tiết điểm. Hắn là vị "Hướng sư huynh" trên danh nghĩa kia.
Hắn cùng Hô lão ma, Phong lão quái, sau khi bước vào tiết điểm khôgn gian không lâu thì Nguyên thần đăng đã vỡ nát, sớm bị cho rằng đã chết.
Hiện tại bỗng nhiên nhìn thấy khiến cho Hàn Lập cực kỳ hoảng sợ, thanh âm có chút thay đổi.
Lão giả nghe Hàn Lập nói vậy, nguyên bổn đang tra cứu gì đó thì run rẩy một trận, sau một lúc lâu mới chậm rãi ngẩng mặt lên nhìn về phía trước. "Hàn sư đệ, thật sự là ngươi!" Lão giả thì thào nói, vẻ mặt giống như vừa khóc vừa cười, có vẻ vô cùng cổ quái.
"Đúng là Hàn mỗ, hiện tại khí tức cùng tu vi ngươi như thế nào?"
Hàn Lập vừa mở miệng trả lời thì dùng thần niệm đảo qua trên người Hướng Chi Lễ, sau đó ánh ắmt không khỏi ngạc nhiên.
Nguyên bổn Hướng Chi Lễ là tu sĩ Hóa thần kỳ tại nhân giới, hiện tại tu vi bất ngờ hạ thấp xuống Kết đan kỳ, hơn nữa khí tức vô cùng suy yếu, dường như khuyên khí đại thương.
"Hàn sư đệ, ngươi cũng từ không gian tiết điểm đến linh giới sao. Nhìn tu vi ngươi thì dường như còn cao hơn lúc trước. Bất quá nơi này không phải là nơi nói chuyện, lát nữa khách khứa đi hết thì theo ta tìm một nơi khác nói chuyện".
Hướng Chi Lễ kinh ngạc nhìn Hàn Lập một hồi lâu, thần sắc trên mặt chợt biến, đột nhiên nghĩ tới điều gì, vội vàng đứng dậy dẫn theo Hàn Lập đi vào cánh cửa kế bên đại sảnh.
Hàn Lập do dự một chút, nhưng vẫn đi theo.
Phía sau cửa là một hành lang thật dài, hai bên có một số kỳ hoa dị thảo. Hướng chi Lễ không dẫn Hàn Lập đi quẫ, trực tiếp đẩy một cửa đá, mời Hàn Lập tiến vào.
"Mời sư đệ ngồi, tiểu lão nhi tuyệt đối không nghĩ tới, lúc còn sống lại có thể nhìn thấy Hàn sư đệ một lần nữa. Nhưng bộ dáng nghèo túng của Hướng mỗ lúc này thật xấu hổ khi gặp ngươi". Hai người vừa ngồi xuống, Hướng Chi Lễ cười khổ nói một câu, tinh thần cực kỳ sa sút, hoàn toàn khác với bộ dáng lúc còn ở nhân giới.