Một tòa thành thị thật lớn bị bao phủ bởi hoàng sắc quang lung tráo, bên ngoài có hơn trăm ngân sắc chiến thuyền đang huyền phù, chiếc nhỏ thì cỡ ngàn trượng, lớn thì vạn trượng.
Trên chiếc thuyền to nhất có hơn mười tồn tại Luyện hư kỳ của Giác Xi tộc đang đứng tại một lầu các cao nhất, nhìn tình hình cự thành phía xa. Phía sau bọn họ là những nam nữ trẻ tuổi đang chỉ chỉ trỏ trỏ cự thành phía dưới, mà một nữ tử tuổi còn trẻ lại lộ ra vẻ trầm ngâm, tựa hồ đang tự định giá thứ gì đó.
Đột nhiên lối vào lầu các chợt lóe linh quang, một đạo hồng quang bay vụt đến, sau khi xoay tròn thì bắn về phía nữ tử trẻ tuổi đó. nữ tử trẻ tuổi hơi nhíu đôi mi thanh tú, tay vỗ về phía hồng quang. Hồng quang hóa thành một đoàn hồng sắc quang diễm rơi xuống. Nữ tử nâng quang diễm lên, thần thức nhập vào trong. "Lại có chuyện như vậy, thật sự là một đám phế vật!" Sau một lúc lâu, đột nhiên sắc mặt nữ tử trầm xuống, lạnh như băng nói một câu. Những người khác vừa nghe lời ấy thì rùng mình, không tự chủ im lặng, hướng nữ tử nhìn lại: "Tôn giả đại nhân, xảy ra chuyện gì mà làm đại nhân tức giận như thế". Một hán tử lưng gù cẩn thận hỏi.
"Hừ, một đám thượng tộc cấp bảy, tám đi bắt Giáp Thiên mộc, kết quả một đội được truyền tống tới đã bị diệt sát toàn bộ, đội kia thì không thể khởi động truyền tống trận". Đôi mắt nữ tử chợt lóe tử mang, hừ lạnh một tiếng.
"Sao lại như vậy? Ngay cả khi Giáp Thiên Mộc tinh thông khôi lỗi thuật thì bất quá chỉ là một gã thượng tộc trung giai, như thế nào có thể đem truy binh giết hết". Một phụ nhân mặt dài nghe vậy thì có chút khó tin. "Theo lời những tên còn sống sót thì không phải Giáp Thiên mộc ra tay, mà là một tên lạ mặt xuất thủ. "Nữ tử trẻ tuổi lắc đầu. "Tên lạ mặt? Chẳng lẽ khu vực này ngoại trừ Hoàng Thủy Thành trước mắt còn có thánh tộc khác ở lại đây?" Hán tử nói chuyện lúc đầu, đột nhiên cả kinh.
"Không phải là tồn tại Hợp thể kỳ, mà là một gã thượng tộc thất giai, cho nên ta mới nói đám người đó là phế vật. Nhiều người như vậy mà lại chết trong tay một kẻ cùng cấp". Tử mang trong mắt nữ tử tuổi trẻ lại lưu chuyển, thanh âm phát lạnh. Những người khác thấy bộ dáng nữ tử tức giận như thế, cũng trầm ngâm không dám tự tiện ngắt lời.
"Lập tức truyền tin cho bọn Đồ sứ giả một tiếng, chỉ cho bọn họ địa điểm của việc này. Sau đó để bọn họ phụ trách chuyện Giáp Thiên mộc, chúng ta chuyên tâm tấn công Hoàng Thủy Thành!" Nữ tử lời lạnh như đao, từng chữ một phân phó. "Đồ sứ giả còn có nhiệm vụ khác, chắc không muốn ở lại đây". Một người cẩn thận nói một câu. "Nói cho hắn biết người ra tay chính là người bọn hắn muốn tìm, như vậy hai người bọn hăn sẽ nhận lấy việc này". Nữ tử nhìn lướt qua người vừa nói. "Cứu Giáp Thiên Mộc chính là người mà Đồ sứ giả muốn tìm!" Mọi người cả kinh, hai mặt nhìn nhau.