Bởi vì Hàn Lập không muốn quanh quẩn ở gần những thành thị, cho nên toàn chọn những con đường hẻo lánh, dọc đường đi vẫn chưa gặp chút phiền toái nào.
Ngẫu nhiên cũng gặp một số tu luyện giả dị tộc đang độn quang phía xa, có vẻ gấp gáp.
Xem phương hướng những tu luyện giả này thì đúng là hướng về thành thị gần đây.
Hàn Lập chỉ có thể âm thầm lắc đầu, không có chút ý tứ tiến lên nhắc nhở.
Tu vi những người này cực thấp, bất quá chỉ là tu vi Trúc cơ và Kết đan, đối mặt với công kích bất ngờ của Giác Xi tộc, hiển nhiên là nghĩ muốn chạy đến thành thị mượn truyền tống trận đi nơi khác, hoặc nương nhờ vào những tồn tại cấp cao ở thành thị.
Bất quá Hàn Lập sau khi phi độn được một lát nữa, rốt cuộc gặp phải một đội giáp sĩ tuần tra Giác Xi tộc.
Nhân số không nhiều lắm, bộ dáng chỉ hơn mười tên, nhưng mỗi tên lại cưỡi một con chim ưng hai đầu trắng như tuyết.
Tu vi cao nhất là một gã Nguyên Anh kỳ, những tên khác đều là Kết đan kỳ.
Hàn Lập thấy những giáp sĩ này thì trong lòng trầm xuống.
Hắn nhớ không lầm thì quanh đây khôgn hề có bất cứ thành thị nào, Giáp Xi tộc như thế nào lại xuất hiện ở nơi hẻo lánh này.
Hàn Lập kinh nghi, nhưng những tên trước mặt không đáng để vào mắt, giết chúng bất quá chỉ la chuyện nhấc tay.
Nhưng trước đó hắn đã sớm ẩn nặc thân hình, đưa mắt nhìn bọn chúng rời đi, sau đó mới lần nữa hiện thân ra.
Sắc mặt hắn âm trầm nhìn đội ngũ đang dần biến mất ở phía xa, lập tức độn quang lóe lên, tiếp tục lên đường.
Nhưng từ khi gặp đội giáp sĩ tuần tra thứ nhất, kế tiếp lại gặp đội thứ hai, thứ ba, thứ tư.
Đội ngũ tuần tra Giác Xi tộc càng ngày càng thường xuyên.
Mặc dù bởi vì tu vi quá kém nên không thể phát hiện ra Hàn Lập, nhưng lại làm cho hắn mơ hồ có một loại cảm giác bất an.
Chẳng lẽ khu vực này thật sự đã rơi hết vào tay Giác Xi tộc.
Ngay lúc Hàn Lập lần nữa cảnh giác thì trong một thành thị vừa bị Giác Xi tộc công chiếm không lâu, có ba gã cao tầng Giác Xi tộc đang ở trong một tòa đại điện nói chuyện với nhau.
Một phụ nhân tóc hồng, một lão giả khô gầy, phân biệt đứng hai bên trong một cái ghế màu vàng.
Trên ghế là một nữ tử khoảng hai mươi tuổi đang ngồi.
Nữ tử này dung nhan tú lệ, nhưng trên da thịt hết chỗ này tới chỗ khác lại phát ra màu vàng nhạt, đôi mắt đẹp màu vàng chuyển động, làm cho người ta vừa nhìn thì có cảm giác đau mắt.
Trên trán là một sừng nhỏ cỡ một tấc, trong suốt long lanh, có vẻ vô cùng tinh xảo.