Hàn Lập nhìn tử ảnh dần bay xa, vẫn chưa động thân đuổi theo. Mặc dù dựa vào uy lực kiếm trận có thể bức bách vị Hợp thể kỳ này, nhưng hắn không tin rằng thần thôgn mình vượt xa đối phương, có thể đánh chết lão giả. Huống hồ lấy độn tốc quỷ dị của đối phương, trong lúc nhất thời hắn cũng không đuổi kịp.
Hàn Lập biết rõ rằng sở dĩ đối phương rút lui là bởi vì đã dính Nguyên khí chi kiếm, phải áp chế tu vi nếu không máu sẽ chảy hết. Mặt khác là bởi vì uy danh Phệ kim trùng cùng với khí thế cường hoành mà mình biểu diễn lúc cuối, làm cho đối phương khôgn muốn mạo hiểm, lúc này mới không thể không tạm thời đào tẩu.
Trên thực tế, lão già chỉ cần dựa vào thân pháp cùng đấu pháp trì hoãn, vô luận là xuất huyết do Nguyên khí chi kiếm tạo thành hay việc điều động phệ kim trùng, đều không thể duy trì lâu dài.
Đến lúc đó ai chết thì thật đúng là khó nói. Hàn Lập cũng khôgn nghĩ vô duyên vô cớ chặn đường một tên Hợp thể kỳ, huống hồ mặc dù nơi này cách Lục quang thành khá xa, nhưng viện binh Giác Xi tộc vẫn có thể tùy thời chạy tới.
Lúc cuối hắn khôgn tiếc triệt hồi kiếm trận, ngoài nguyên nhân dùng Nguyên khí chi kiếm được ăn cả, ngã về không, thì nguyên nhân khác là muốn uy hiếp lão giả. Hắn liếc nhìn tử ảnh vài lần, tử ảnh sau khi lóe lên thì biến mất vô tung vô ảnh.
Hàn Lập không chút chần chờ đem công pháp cùng bảo vật trong tay thu lại, đồng dạng hóa thành thanh ti phá không chạy đi. Nhưng phương hướng hắn bỏ chạy lại lệch khỏi quỹ đạo ban đầu. Chỉ một latsau, thanh ti liền biến mất tại cuối chân trời. Mà rừng cây trải qua trận tranh đấu, cuối cùng lần nữa an tĩnh lại.
Nhưng một khắc sau, linh quang trên trời chợt lóe, hai đạo kinh hồng khí thế hung hãn từ hướng LỤc quang thành hiện ra.
Chỉ sau vài lần chớp động đã tới ngay bầu trời trên rừng cây.
Độn quang thu lại, hai đạo nhân ảnh hiện ra.
Một người đúng là lão giả họ Đồ rời đi lúc trước, giờ phút này đã khôi phục hình thái ban đầu. Người khác thì đúng là một vị Hợp thể kỳ khác, là ngân bào trung niên nhân.
"Quả nhiên đã rời đi, lấy độn tốc của người này, chỉ cần chút thời gian là đủ để độn ra mười mấy vạn dặm". Ánh mắt lão giả đảo qua phía dưới, không cam lòng nói.
"Khẳng định là vậy, người này cũng không điên, như thế nào lại trì hoãn nơi đây. Cự ly xa như thế, cho dù vận dụng THiên Huyền la bàn cũng vô dụng, huống hồ hôm nay Thiên Huyền la bàn đã dùng qua một lần, lần vận dụng sau đó phải là ba ngày sau. Ta có chút tò mò, chỉ là một gã Luyện hư kỳ, như thế nào có thể đả thương được Đồ huynh". Trung niên nhân nhìn hố đất thật lớn phía dưới, nghĩ tới điều gì đó liền hỏi.