"Chuyện gì xảy ra vậy, Đồ huynh lo lắng về phương hướng kia sao?" Trung niên nhân chợt hỏi.
"Không sai, la bàn đối với hướng này cũng có phản ứng, nhưng phản ứng lúc mạnh lúc yếu, khi mạnh thì phản ứng mạnh nhất trong tất cả phương hướng, còn khi yếu thì dường như lại không có chút phản ứng. Điều này thật sự có chút kỳ quái." Lão giả nhìn chằm chằm không trung, rồi nhìn la bàn, có vài phần hồ nghi nói.
"Xem ra người nọ là người mang dị bảo, có thể ảnh hưởng đến cảm ứng của Thiên Huyền La Bàn thì pháp lực thật sự không kém, chắc là thi triển thần thông nào đó che giấu tu vi, làm cho Thiên Huyền La Bàn cũng không có cách xác định vị trí chính xác." Trung niên nhân hơi trầm ngâm, không quá khẳng định trả lời.
"Có lẽ là vậy, nhưng nếu là người trước thì thôi, còn nếu là người sau thì không thể bỏ qua. Như vậy đi, trước tiên phái hai vũ giao đi lục soát địa điểm kia, xem một chút rốt cuộc tình huống thế nào. Sau khi có kết quả, ta và ngươi cũng đã làm xong chuyện ở hướng khác, đến lúc đó lại đi một chuyến cũng không muộn." Lão giả đề nghị. "Cách làm của Đồ huynh thật vẹn toàn, cứ như thế mà làm đi. Nếu như thuận lợi thì chỉ cần nửa ngày là sẽ giải quyết xong chuyện nơi đây." Trung niên nhân cười hắc hắc đồng ý nói. Hiển nhiên vị này cảm thấy đoạt vật từ trong tay vài tên Luyện Hư Kỳ không phải là chuyện quá khó.
Lão giả nghe vậy thì gật đầu, huýt một cái, hai ngân sắc vũ giao sau khi bay một vòng liền bay thẳng về hướng mà la bàn chỉ. Một lát sau, chúng liền biến mất không thấy bóng dáng. Phía dưới, lão giả và trung niên nhân không chần chờ gì nữa, cùng hóa thành hai đạo kinh hồng bắn đi hai hướng khác nhau.
Trong đó một đạo đang bắn đi thì đột nhiên bạch quang chợt lóe lên, tiếp theo mờ dần, cuối cùng biến mất không thấy đâu nữa. Còn đạo kinh hồng kia sau khi bay được hơn mười dặm thì chỉ nghe "phanh phanh" vài tiếng, một đoàn tử sắc vân vụ phát ra, đem độn quang bao phủ vào trong. Một lát sau, vân vụ tán đi, bên trong liền trống trơn.
Trên bầu trời một vùng núi, một gã sắc mặt khô vàng, trên đầu có xúc tu, cưỡi trên linh thú giống như bích hổ phi hành về phía trước.
Bích hổ này nhìn không lớn, chỉ cỡ vài trượng, nhưng toàn thân lại phát ra từng tầng hoàng sắc hà quang, so với màu đất bên dưới thì đúng là nổ bật. Dưới ánh sáng ban ngày, từ trên cao nhìn lại, dị tộc nhân cùng bích hổ này rất khó phát hiện.
Dị tộc nhân trong lúc điều khiển linh thú phi hành thì cũng thường nhìn về phía sau, bộ dáng như sợ chết.