"Cho dù có bước vào nửa bước nhưng cũng không phải thật sự là Thánh Tộc. Tu vi hai người chúng ta tương đương với Thánh Tộc Nhất Giai, nhưng khi tiến giai thì phải mượn sức mười vị trưởng lão dùng bí thuật thay phiên quán thể, mới may mắn đột phá chướng ngại. Nhưng thần niệm và công pháp thì lại không tốt, không thể tĩnh tâm tu luyện mấy ngàn năm, căn bản không thể so với Thánh Tộc chính thức. Lúc này đây nếu nhân thủ không đủ thì mấy vị trưởng lão cũng không nhất định phải điều chúng ta đi." Lão giả lắc đầu nói.
"Điều này cũng đúng, bất quá cho dù là như vậy, hai ta liên thủ cũng chính thức được coi là thánh tộc Nhị Giai, nghĩ rằng cũng có lực đánh một trận. Mà khả năng xuất hiện Thánh Tộc trong Lục Quang Thành cũng cực kỳ thấp." Trung niên nhân cũng gật đầu nói.
"Bất quá, tiểu tử Hoằng Diệt này có chút đáng tiếc!" Lão giả không biết nghĩ gì, trên mặt hiện lên vẻ tiếc nuối.
"Ta nghe nói người này sở hữu hai loại huyết mạch của Hỏa Nguyệt Tộc cùng Giác Xi Tộc, cũng là bộ tộc hỏa hệ các ngươi, chẳng lẽ cùng Đồ huynh có quan hề gì sao?" Trung niên nhân nghe vậy, đột nhiên cười.
"Đồ mỗ nói ra làm Nanh huynh chê cười, lại nói tiếp, người này thật đúng hậu nhân của một người có quan hệ xâu xa với ta. Lúc đầu trong lúc vô tình mang hắn về, bảo hắn trà trộn vào Thiên Vân chư tộc, bất quá thiên phú tu luyện của hắn đích xác cực cao, một ngày nào đó có thể đạt đến cảnh giới của ta và ngươi. Mà trưởng lão Viêm Hệ bộ tộc chúng ta cũng đã chuẩn bị tốt, chỉ cần chờ nhiệm vụ nằm vùng của hắn chấm dứt thì khi về sẽ tẩy tủy, đem thân thể hắn hoàn toàn chuyển thành Giác Xi Tộc chúng ta. Nhưng không nghĩ tới, mắt thấy việc sắp hoàn thành thì lại bị phá hoại." Vẻ mặt lão giả trở nên âm trầm.
"Hắc hắc, Đồ huynh không cần tiếc nuối, ta sẽ bắt hung thủ đã giết hắn băm thây vạn đoạn. Đáng tiếc, vì sợ hắn bị người ta phát giác nên chúng ta vẫn chưa để lại tiêu ký trên người hắn. Nếu không thì đã có thể dễ dàng tìm ra hung thủ. Nhưng chuyện này cũng không quan trọng, chúng ta đã đem hơn nửa nhân thủ thả ra ngoài, bọn họ tuyệt đối chạy thoát rồi." Trung niên nhân mỉm cười nói.
"Có các đại trưởng lão tự mình ban thưởng Hạ Thiên Huyền La Bàn thì hiển nhiên không cần lo lắng chuyện bọn họ trốn thoát. Phiền toái duy nhất chính là thứ kia không phải chỉ có một kiện, hơn nữa không biết có trong tay Vạn Cổ Tộc Nhân hay không. Chúng ta cũng không nên bức bọn họ vào tình thế cấp bách, phá hủy mấy thứ này. Các đại trưởng lão cũng hiểu rõ, muốn mang những đồ vật này còn nguyên vẹn trở về." Lão giả sau khi suy nghĩ một chút thì nói.