"Tại hạ muốn nói một chữ không". Hàn Lập không chút sợ hãi chậm rãi nói một câu.
"Đạo hữu là người từ hải ngoại trở về nên hẳn là không biết tốt xấu như thế nào! Bảo vật cho dù là tốt nhưng nếu chết đi thì còn có tác dụng gì". Dị tộc nhân trong hồng quang cười hắc hắc nói
"Có phải đạo hữu muốn ra tay đối phó với tại hạ. Nơi này khắp nơi đều là truy binh của Giác Xi tộc, chẳng lẽ các hạ muốn cùng tại hạ trở thành tù nhân của Giác Xi tộc sao". Thanh âm của Hàn Lập trầm xuống, sắc mặt lạnh tựa băng sương nói.
Nghe Hàn Lập nói vậy, dị tộc nhân trong hồng quang nhíu nhíu mày nhưng lập tức đột nhiên vừa đảo tay, trong tay xuất hiện cái bình nhỏ trong suốt sáng long lanh đưa ra phía trước cho Hàn Lập nhìn thấy rõ ràng.
Chỉ thấy trong bình mơ hồ có một viên đan hoàn đỏ tươi như máu, ẩn ước phóng ra kim quang. "Hàn đạo hữu, cho dù ngươi đem vật ấy chuyển giao cho Vạn Cổ tộc thì nhiều nhất cũng được một viên Vạn Diệu đan mà thôi. Vật trong tay tại hạ mặc dù không bằng Vạn Diệu đan nhưng cũng chỉ thấp hơn nó một bậc, đó là Kim Huyết hoàn. Đan hoàn này đồng dạng có thể trợ giúp đạo hữu đột phá bình cảnh thượng tam giai. Tại hạ dùng đan hoàn này đổi lấy cái bình ngọc trong tay Hàn đạo hữu có được không." Dị tộc nhân trong hồng quang nhìn chằm chằm vào Hàn Lập nói
"Kim Huyết hoàn!", đồng tử Hàn Lập có chút co rụt lại
Đan dược này mặc dù đồng dạng lần đầu tiên hắn nghe nói đến nhưng sau khi dùng thần niệm đảo qua thì cảm thấy từ trong tiểu bình mơ hồ phát ra hương dược thơm mát xác thực là không tầm thường.
Hắn chăm chú nhìn vào cái bình nhỏ trong tay đối phương không khỏi trầm mặc một lúc không nói gì, tựa hồ thực sự đang đánh giá lại đề nghị của đối phương.
"Hàn huynh tốt nhất nên quyết định nhanh một chút, truy binh của Giác Xi tộc có thể tùy thời đuổi đến". dị tộc nhân trong hồng quang thấy bộ dáng của Hàn Lập thì trong lòng vui vẻ nhưng nét mặt bất động thanh sắc thúc giục nói. Nhưng vị dị tộc nhân này lại cũng không có chú ý tới, cái bóng Hàn Lập đổ trên mặt đất lúc này dĩ nhiên không biết khi nào so với lúc trước trở nên dài nhỏ hơn một ít. Bất quá loại biến hóa này trừ phi là luôn nhìn chằm chằm vào bóng của Hàn Lập còn nếu không thì thật sự không thể liếc mắt một cái mà nhìn ra được cái gì khác thường.
Mà cùng lúc đó, dưới chân Hàn Lập cũng có hai đạo thanh ti mờ nhạt như không thấy vô thanh vô tức chui vào trong lòng đất biến mất.
"Xin hỏi đạo hữu là người của bộ tộc nào." Hàn Lập bỗng nhiên hỏi một câu
"Lời này có ý tứ gì. Hỏa Nguyệt tộc chúng ta mà cũng không nhận ra sao. Đạo hữu biết rõ rồi sao còn hỏi." dị tộc nhân trong hồng quang ngẩn ra, hừ lạnh một tiếng trả lời.
"Thật sự, ta còn tưởng rằng đạo hữu chính là người của Giác Xi tộc, có ý định lấy hộp ngọc trong tay tại hạ sau đó lập tức trở mặt động thủ". Trên mặt Hàn Lập ngay lúc đó khẽ nở một nụ cười quỷ dị nói.
"Đạo hữu chẳng lẽ thần trí không bình thường. Tại hạ rõ ràng chính là Hỏa Nguyệt nhân, như thế nào lại đầu nhập vào Giác Xi tộc". Dị tộc nhân trong hồng quang ngẩn ra nhưng lập tức lộ ra vẻ giận dữ quát lớn hỏi.