Nhị nữ sau khi thấy rõ thi thể thì tự nhiên đều cực kỳ mừng rỡ.
Thanh Tiểu thở ra một hơi hướng Hàn Lập thi lễ nói: "May mắn có Hàn tiền bối ra tay nếu không lúc này đây Hỏa Hô quần đảo chúng ta còn không biết bao nhiêu đồng đạo vẫn lạc".
"Không sai. Ngay cả Ngân Sa cư sĩ cũng không phải là đối thủ của quái vật này, một khi nó đại khai sát giới với hải vực này thì khẳng định đây là đại kiếp nạn lớn nhất mà ta gặp phải. Đa tạ Hàn tiên sinh đại triển thần thông trừ yêu nghiệt này". THiếu phụ váy đen so với lúc trước càng cung kính hơn nói.
"Không có gì! Quái vật kia mặc dù có vài phần khó giải quyết nhưng may mắn công pháp của ta vừa lúc có vài phần khắc chế đối với nó. Bất quá con thú này không giống như là yêu thú trong biển, các ngươi có biết nó từ đâu mà đến không?". Hàn Lập lạnh nhạt hỏi.
"Cái này thì vãn bối cũng không biếtt. Nó cũng là lần đầu tiên xuất hiện nơi đây. Lúc ấy ta cùng mười mấy đạo hữu đang tụ tập ở đây nhằm thương lượng cách đối phó với hải thú kia thì Quái nga liền từ trong sương mù bên ngoài đảo lao ra. Vì không kịp đề phòng nên rất nhiều đạo hữu tu vi không đủ lập tức bị tiếng rống của nó làm cho toàn thân vỡ ra mà chết. Nhưng may mắn lúc đó có Ngân Sa cư sĩ ra tay kềm chế con thú một lát mới khiến cho non nửa người còn lại chạy thoát ra ngoài. Nếu không để nó toàn lực rống to thêm mấy tiéng thì chúng ta toàn quân vẫn lạc nơi đây cũng đều không có gì đáng ngạc nhiên". Hồi tưởng lại sự khủng bố của Quái nga, trên mặt Thanh Tiểu vẫn không khỏi hiện lên vẻ sợ hãi nói.
Hàn Lập nhướng mày gật đầu sau đó xoay chuyển ánh mắt, một lần nữa đã rơi vào đám nam nữ trẻ tuổi kia đồng thời hỏi:
"Nhưng người này là người trên đảo phải không? Thể chất thoạt nhìn tựa hồ có chút đặc thù nhưng cũng không phải người tu luyện".
"Ha ha, đây là Hàn tinh tộc. Tộc người này tuy rằng không thể khai thông thiên địa linh khí ai nấy đều thông minh dị thường, miệng có thể phun ra một ít hàn khí, lúc trước thành dung nhan thủy chung vẫn có thể bảo trì như lúc ban đầu. Chỉ tại khoảnh khắc chấm dứt thọ nguyên thì dung nhan mới hiện ra bộ dáng già nua. Đây là một tộc người có số lượng thành viên tươgn đối thưa thớt. Cả Hoa Hô quần đảo cũng bất quá có hơn vạn người. Bên cạnh đó do tộc này không thể sinh ra tu luyện giả nên bình thường đều phải dự vào các tộc cường đại khác để được che chở. Bọn Hàn Tinh tộc này là đang dựa vào Ngân Sa cư sĩ, bình thường làm người hầu cho hắn". THiếu phụ váy đen giải thích.
"Bất quá hiện tại ngân Sa cư sĩ đã chết, chỉ sợ bọn hắn lại phải một lần nữa đi tìm nơi dựa dẫm". Thanh Tiểu thở dài một tiếng, tựa hồ đối với đám người Hàn Tinh tộc này có chút thương tiếc.
"Nga, tộc người này có chút kỳ lạ". Hàn Lập lần đầu tiên nghe nói về dị tộc như thế nên không khỏi cảm thấy hứng thú nhìn đám nam nữ đó đánh giá lại mấy lần.