Quái Nga trong miệng phát ra thanh âm tê tê không dứt, hiển nhiên kết quả công kích vừa rồi cũng đã làm cho nó cảm thấy ngoài ý muốn, từ hai con ngươi vàng chóa hung quang đại phóng, hai tay nhoáng lên một cái, song chưởng huyết nhục mơ hồ nhất thời nổi lên một tầng lục quang, vết thương nhanh chóng khỏi hẳn đồng thời hai cánh sau lưng đột nhiên run lên hào quang đại phóng ra.
Đột nhiên hai cái cánh chợt biến mất đồng thời trong không gian lại hiện ra hàng trăm phi nhận chói mắt, mỗi một khẩu đều có kích cỡ chừng nửa thước, hàn khí lóng lánh, âm khí bức người.
Lập tức trong mắt quái vật này hung quang chợt lóe, phi nhận sau lưng nổi lên một trần vù vù tựa hồ sẽ lập tức phi đến.
Chính là đúng lúc này, Hàn Lập lại bỗng nhiên nở nụ cười, trên người kim quang chợt lóe, lân giáp hiện lên trên da thịt đều biến mất, bốn cái cánh tay màu vàng cũng một chút mơ hồ rồi tán đi không thấy.
Điều này làm cho Quái Nga linh trí không thấp ngẩn ra, động tác công kích không khỏi chững lại một chút.
Mà đối diện Hàn Lập lại một tay bấm quyết niệm thần chú, sau lưng có một tiếng sét đánh rồi bỗng nhiên hiện ra một đôi cánh lóng lánh, vừa động một cái thì cả người đã biến mất không thấy.
Ngay sau đó, ở ngoài hơn mười trượng có một tiếng sấm vang lên, thân hình Hàn Lập quỷ dị thoáng hiện ra, nhưng lai không thi triển công pháp gì mà ngược lại đứng lên hai tay khoanh trước ngực, thần sắc lộ ra vẻ tựa như cười như không nhìn Quái Nga.
Cự nga tuy rằng trong lòng kinh nghi nhưng hung ý trong đầu trong nháy mắt đã khiến cho nó bỏ đi sự chần chờ. Sau một tiếng tê minh, toàn bộ vảy trên người trong nháy mắt dựng thẳng dứng lên đuổi tới.
Nhưng lúc này, Hàn Lập bỗng nhiên vỗ tay cười rộ lên đồng thời trong miệng phun ra một câu: "Ngã, ngã, ngã!".
Ba tiếng "ngã" vừa ra khỏi miệng, Quái Nga bỗng cảm thấy đầu trầm xuống, một cỗ cảm giác mê muội xông thẳng lên đỉnh đầu, tiếp theo trong ngực có một trận kỳ dương truyền ra, thân hình trong nháy mắt trở nên không hề hay biết gì nữa, lắc la lắc lư không thể ổn định thân hình.
Quái thú tự nhiên vừa sợ vừa giận, vội vàng cúi đầu thì phát giác ra, lỗ hổng chỗ ngực chậm chạp không thể khỏi mà lúc này non nửa thân hình trở nên tím tái dị thường đồng thời có một cỗ khí tức tanh hôi từ trong da thịt tỏa ra.
Mà phàm là chỗ tím tái thì đều mất đi cảm giác.
Nó đã trúng một loại kỳ độc chưa bao giờ gặp qua. Kỳ độc này ẩn nặc bá đạo dị thường, dĩ nhiên từ trước đã làm cho nó không thể phát giác ra chút dấu hiện nào nhưng mà chỉ chốc lát sau liền lập tức tràn ngập đến.
Quái Nga hoảng sợ khôgn phải là nhỏ.
Nó không lưỡng lự há mồm phun ra một ngụm hào quang màu xanh, bênn trong ẩn hiện có một viên châu to cỡ quả trứng chim màu bích lục. Viên châu này chợt lóe lên rồi đã đi tới lỗ máu trước ngực.
Viên châu quay tròn vừa chuyển phát ra lục mang chói mắt đồng thời một cỗ kỳ hương từ trong viên châu tán phát ra làm cho mùi tanh hôi trở nên nhạt đi, kỳ độc màu tím đang tràn ngập nhanh chóng dĩ nhiên bị đình trệ, trogn nháy mắt đã đình chỉ khuếch tán.