"Đây là...".
Ánh mắt Hàn Lập chớp động, lộ ra sắc mặt kinh nghi nhưng lập tức hai tay bấm quyết niệm thần chú, trên người kim quang liên tiếp chớp động đem Phạm Thánh Chân Ma Công vận hành lên.
Một lát sau, hắn dựa vào công pháp uy năng đem dị trạng của máu huyết trong cơ thể mạnh mẽ trấn áp xuống nhưng không chờ cho cơ thể hắn hoàn toàn khôi phục bình thường, da thịt phía sau lưng đột nhiên như bị thiêu đốt một trận, cảm giác giống như bị lửa hong khô nóng rực.
Hàn Lập nhướng mày, đưa một tay cởi trường bào trên người để lộ ra nửa người phía trên trần trụi tiếp theo giơ tay lên, một đoàn kim quang từ trong tay bay ra, nhoáng lên một cái lập tức hóa thành một cái tiểu kính bề mặt vàng rực rỡ.
Cái kính này sau khi quay tròn một vòng thì hiện ra trên đỉnh đầu, trên mặt kính có linh quang lóe lên rồi lập tức đem tất cả tình hình trên lưng Hàn Lập lộ ra rành mạch.
Trên lưng Hàn Lập lúc này xuất hiện bốn cái hình xăm đồ án rõ ràng dị thường. Một con là Thái phượng diễm lệ, một con là Thanh sắc Đại bàng, một là Ngũ trảo Kim long cùng với một con Ngũ sắc Khổng tước. Đây rõ ràng là bốn loại chân linh chi huyết mà Hàn Lập lúc trước đã dung nhập vào trong cơ thể, lúc này đang ngưng tụ hiện hình mà ra.
Mà giờ phút này bốn cái đồ án đang sáng lập lòe, các đồ án chân linh trên lưng hắn lấp lóe không thôi, giống như sống lại. Nếu không có Phạm Thánh Chân Ma Công trấn áp thì đám thực huyết ngưng tụ cùng nhau này rất có thể phá cơ thể bay ra.
Hàn Lập trong lòng hoảng sợ như thế nào thì có thể nghĩ.
Hắn tự hỏi đã vận dụng bí thuật Kinh trập thập nhị biến, đem tứ loại chân linh chi huyết hoàn toàn luyện hóa sao lúc này lại xuất hiện tình hình quỷ dị như thế, mà nguyên nhân tạo thành hết thảy điều này lại chính là một tiếng rống to xa xa kia mà thôi.
Hàn Lập tâm niệm chuyển động còn chưa nghĩ ra cái gì rõ ràng thì từ xa xa lại có một tiếng rống nữa truyền đến. Chân linh đồ án trên lưng lại phóng ra một trận quang mang kỳ lạ rồi bắt đầu chạy vòng quanh không ngừng, giống như muốn tìm chỗ thoát ra từ da thịt trên lưng mà rời khỏi cơ thể.
Hàn Lập hừ lạnh một tiếng, một tay bấm quyết niệm thần chú, trên thân thể kim quang đại phóng. Chân linh đồ án lập tức bất động phía ngoài da thịt. Hàn Lập hít sâu một hơi, bỗng nhiên một tay vung lên, sau khi có tiếng vang "phanh" một tiếng thì cái kim sắc tiểu kính kia liền bạo liệt, hóa thành nhiều điểm kim quang biến mất.
Mà trên mình Hàn Lập thanh quang chợt lóe rồi hóa thành một đoàn thanh hồng bắn nhanh mà đi, nhằm thẳng hướng phát ra tiếng rống to trong Băng Đảo mà đi. Tiếng rống này quỷ dị như thế lại có thể quấy nhiễu chân linh chi huyết trong cơ thể hắn đã luyện hóa mà hắn lại không thể hiểu được ngọn nguồn trong đó thì như thế nào có thể an tâm.
Đương nhiên cái này cũng là do Hàn Lập tự cho mình hiện giờ thần thông tiến nhanh, ngoài tồn tại cấp Hợp Thể kỳ ra thì nguy hiểm bình thường căn bản không đáng để hắn để vào trong mắt.
Nếu như là trước khi hắn tiến giai lên Luyện Hư kỳ thì nói không chừng trước khi hành độgn còn phải do dự một lúc. Sau mấy cái chớp động, thanh hồng đã biến mất phía chân trời vô tung vô ảnh.
Mà tiếng rống kia nhìn có vẻ như không xa lạ lắm nhưng Hàn Lập một hơi độn ra xa ba bốn mươi dặm mà vẫn không nhìn thấy nơi phát ra tiếng rống đó.
Mà tòa Băng Đảo này cũng có chút quái dị, tựa hồ như bị một loại thiên nhiên từ lực bao phủ nên thần niệm chi lực bị làm cho suy yếu rất nhiều, với thần niệm của Hàn Lập mà cũng chỉ có thể dò xét được khoảng cách hơn mười dặm. BẤt quá, Hàn Lập đi thêm về phía trước một lát công phu thì thần sắc vừa động rồi bỗng nhiên dừng độn quang.
Một lát sau, trên không trung phía trước linh quang chợt lóe, có bảy tám đạo màu sắc khác nhau độn quang hướng bên này bắn nhanh mà đến. Hàn Lập hai mắt nhíu lại, lập tức nhìn rõ những người trong độn quang.
kết quả hắn thầm giật mình.
Trong độn quang này nam nữ đều có, tu vi mỗi người đều chỉ có Nguyên Anh Kỳ nhưng kẻ nào kẻ nấy thần tình cực kỳ kinh hoảng liều mạng khu động độn quang bỏ chạy tựa hồ như phía sau đang có yêu ma truy giết bọn hắn.
Hàn Lập hướng ra phía sau bọn họ đảo qua thì chỉ thấy mặt sau rỗng tuếch, nào có đồ vật gì. Hàn Lập nhướng mày vừa định chặn hỏi những người này thì bỗng nhiên có một tiếng gầm ầm vang từ xa xa, cuồn cuộn truyền đến. Tiếp theo đó là một loạt tiếng gầm một tiếng nối tiếp một tiếng, liên miên không dứt.
Nhất thời một màn hoảng sợ xuất hiện.
Chỉ thấy theo tiếng gầm, vài tên Nguyên Anh kỳ linh quang bên ngoài thân loạn hoảng một trận, da thịt trở nên đỏ tươi rồi tiếp theo là vài tiếng kêu thảm thiết thê lương phát ra. Cơ hồ trong lúc nhất thời, thân thể của nguyên thần của những người này đều bạo liệt hóa thành từng đoàn huyết vụ tiêu thất vô tung vô ảnh giữa hư không.
Hàn Lập trong lòng trầm xuống mà đúng lúc này, phía chân trời xa xa lại có linh quang chớp động, hai đạo độn quang đang bay nhanh tới.
Hàn Lập ngưng thần vừa nhìn thì thấy nao nao. Trong hai độn quang này có mọt cung trang nữ tử, đúng là Thanh Tiểu mà một người khác còn lại là một vị thiếu phụ váy đen dung mạo không thua kém gì, thần tình hai người mặc dù giống như những kẻ vừa bị nổ tung thân thể, mặt đầy kinh hoàng, nhưng bên ngoài thân các nàng linh quang chớp động không ngừng, không giống những người trước.
Hiển nhiên là do hai nữ nhân này đều là Hóa Thần trung kỳ tồn tại, tu vi hơn xa đám người phía trước nhưng cho dù là như thế thì độn tốc của hai người cũng bị ảnh hưởng rất lớn, tốc độ so với bình thường thì chậm hơn phân nửa.
Hàn Lập nhíu mày vừa định lên đón nhưng ngay sau đó sắc mặt biến đổi, đồng tử chợt co rụt lại. Một cái bóng xám mơ hồ diện tích mấy trăm trượng đang hiện ra từ phía sau nhị nữ vài dặm truy đuổi đến.
Một tiếng rống to rõ ràng là từ cái bóng xám này truyền ra.
Mà với khoảng cách gần như thế, ngay cả Hàn Lập đem uy năng của Phạm Thánh Chân Ma Công tăng lên tới hơn phân nửa mà vẫn có thể cảm nhận được bốn loại chân linh chi huyết trên lưng rục rịch.