"Cái gì, khối Không Vân tinh kia bị đầu Hải Thú nuốt vào trong cơ thể, hơn nữa Hải Thú con đang ở gần đáy biển dạo chơi". Hàn Lập thật sự có chút khó có thể tin.
"Đúng vậy. Năm đó con Hải Thú kia mượn hải triều gây sóng gió mới có thể vọt tới chỗ Truyền tống trận mà cũng một ngụm đem hơn phân nửa Truyền tống trận đều nuốt vào. Không Vân tinh liền rơi vào trong đó. Nguyên bản con thú này lúc ấy đã muốn ly khai hải vực này nhưng hơn trăm năm trước, không biết do nguyên nhân gì lại có người phát hiện ra nó ở đáy biển sâu phía nam. Lúc ấy số người cùng nhau phát hiện ra có hơn mười thượng tộc nhưng trốn thoát được chỉ có hai, số còn lại đều đã ngã xuống. Sau hơn mười năm liên tiếp, người ở hải vực chúng ta vì muốn mở ra Truyền tống trận mới nên liên tiếp mấy lần tập kết nhân thủ muốn đánh chết con thú này nhưng con thú này thần thông thật lớn, hơn nữa lại giảo hoạt dị thường. Khi thấy nhiều người thì liền trốn biệt dưới đáy biển sâu khôgn hiện thân. Khi ít người thì lại lén khỏi xướng công kích khiến chúng ta ngược lại tổn hại không ít nhân thủ": THanh Tiểu thở dài, có chút bất đắc dĩ nói.
"Con thú này có loại pháp lực thần thông gì mà khó giải quyết như vậy". Trong mắt Hàn Lập lộ ra thần sắc kỳ quái hỏi.
Dựa theo bình thường mà nói, một con Hải thú cho dù ti vi cảnh giới cao tới đâu nhưng nếu bị một đám tu luyện giả đuổi giết mà nói thì tuyệt không may mán thoát khỏi.
"Chủng loại của con thú này thì chúng ta bây giờ vẫn không thể phân biệt ra, tựa hồ là một con Hải Thú biến dị. Từ xa nhìn lại giống như một đầu cự kình nhưng nó lại có thể đem hình thể tùy ý phóng to thu nhỏ, hơn nữa một khi thi triển một loại thủy thuật chạy trốn, do đã trải qua biến dị cường hóa nên có thể tại trong nháy mắt ra xa ngoài ngàn dặm. Cho dù chúng ta có đem con thú này bức đến tuyệt cảnh nhưng nó chỉ cần thi triển thuật này là có thể dễ dàng lao ra khỏi vòng vây, tóm lại là không thể chân chính vây chết nó. Hơn nữa Hải thú này hung bạo dị thường, ngoại trừ hải vực đệ nhất nhân Ngân Sa cư sĩ ra thì những người còn lại căn bản không ai dám một mình đối mặt với con thú này". Nữ tử nhíu mày nói, tựa hồ cũng cực kỳ buồn bực.
Nghe mấy câu nói này, hỉ sắc trên mặt Hàn Lập chợt tắt đồng thời cũng cảm thấy có chút khó giải quyết, nhưng hắn nghĩ lại một chút lại hoài nghi hỏi: "Nhiều như vạy năm, khối Không Vân tinh kia nằm trong cơ thể con Hải Thú này liệu có tổn hao gì không? Sẽ khôgn sớm bị hấp thu hoặc là luyện hóa đi chứ?".
"Việc này xin hàn tiền bối yên tâm. Không Vân tinh có không gian thuộc tính, trừ phi dùng đồng dạng không gian chi lực công kích nếu không căn bản không thể phá đi. Mà con Hải thú kia tuy rằng thuộc tính tạp nham nhưng thân mình lại không thấu đáo không gian thần thôgn. Điểm này chúng ta trải qua nhiều như vậy năm đuổi giết có thể hoàn toàn xác định": Nữ tử thập phần khẳng định nói.
Hàn Lập gật gật đầu, cuối cùng đem một tia băn khoăn trong lòng xóa đi mà bắt đầu trầm ngâm không nói. "Thanh đạo hữu, vị trí đại khái con Hải Thú kia thường lui tới chắc ngươi cũng biết chứ?". Hàn Lập hỏi một câu.