Sau khi chợt lóe lên, tế ti co rút lại mà quay về, bộ dáng một chút trở ngại đều không có. Nhìn thấy cảnh này, trên mặt Hàn Lập lộ ra vẻ trầm ngâm, lập tức lại thúc giục pháp quyết. Kim ngân tế ti lại từ trong miệng hỏa điểu phun ra, mục tiêu đổi thành một cái ghế dựa bằng gỗ trong phòng.
Một cảnh làm cho Hàn Lập rùng mình xuất hiện.
Tế ti sau khi xuyên qua cái ghế thì cái ghế nguyên bản đang phát ra mùi hương trong nháy mắt đã biến từ màu xanh thành đen thui, tiếp theo biến thành một cỗ khói nhẹ biến mất khôgn thấy. Kim ngân tế ti này kỳ độc vô cùng.
Hàn Lập thở ra một hơi, một tay bấm pháp quyết niệm thần chú, ngân sắc hỏa điểu sau khi xoay quanh một cái thì hướng trên người phóng đại, sau khi lóe lên thì đã tiến nhập vào trong thân thể không tahasy bóng dáng.
Mà Hàn Lập lúc này lại nhắm hai mắt lại, tựa hồ lại bắt đầu nhập định nhưng ngay sau đó, hắn bỗng nhiên lại mở hai mắt, đồng thời nhíu mày.
Ngay lúc thàn sắc dị biến thì đồng thời có một thanh âm đàm thoại từ bên ngoài từ từ truyền đến: "Van bối Thanh Tiểu muốn bái kiến Hàn tiên sinh, mong rằng tiên sinh có thể mở cửa gặp mặt".
Đúng là thanh âm của một nữ tử xa lạ dị thường, nghe có chút trầm thấp nhưng lại dung mãn dị thường, hơn nữa lại có một loại cảm giác làm cho người ta không thể cự tuyệt.
"Thanh Tiểu?". Hàn Lập có chút nghi hoặc. Có thể khẳng định, trực tiếp xuyên qua cấm chế, đem hết cảnh tượng bên ngoài thu vào trong mắt.
Chỉ thấy bên ngoài, không biết khi nào đã xuất hiẹn một nữ tử còn trẻ, trên thân mặc bộ quần áo màu xanh, tuổi độ chừng hai mươi lăm hai mươi sáu, dung mạo cực đẹp, cũng có chứa một loại khí phái dung dung đẹp đẽ cao quí nói không nên lời.
Thần niệm của Hàn Lập sau khi đảo qua người này thì ngoài ý muốn phát hiện ra nàng này nhìn như tuổi không lớn mà tu vi dĩ nhiên đã đến trình độ Hóa Thần trung kỳ, tu vi xem như không kém.
Hắn khẽ ngẫm nghĩ một chút rồi liền chậm rãi mở miệng: "Đạo hữu là người phương nào, hình như không phải là người của Hỏa Dương Tộc trên Hỏa Vân đảo. Sao lại biết Hàn mỗ ở trong này".
"Vãn bối sư phó của Hỏa Dương Tộc Châu nhi, nguyên bản nghe nói Hỏa Dương Tộc gặp đại địch cho nên tới tương trợ nhưng không nghĩ tới tiên sinh đã ra tay cứu dòng tộc của tiểu đồ khỏi đại kiếp nạn. Vãn bối nghe tiểu đồ nói, tiên sinh thần thông quảng đại, có thể là tiền bối thượng tộc thượng tam giai cho nên mới đến bái kiến một lần. Mong rằng tiên sinh có thể chỉ giáo một phen". Nữ tử mỉm cười nói, trong lời nói có vẻ thành khẩn dị thường.
"Ngươi là sư phó của tiểu nha đầu kia? Được rồi, qua mấy ngày nữa ta nguyên bản cũng muốn xuất quan tìm đồng đạo phụ cận để hỏi thăm ít sự tình. Nếu đạo hữu đã đến đây thì ta thật cũng không thể gặp một lúc". Hàn Lập nghe vậy có chút ngoài ý muốn nhưng lập tức khẽ nở nụ cười.
Thanh Tiểu nghe Hàn Lập nói lời này thì ngẩn ra, chưa kịp trả lời cái gì thì bạch quang đang bao phủ căn nhà đột nhiên tự động tán loạn tiếp theo cánh cửa gỗ "đinh" một tiếng mà liền tự mở ra.