Hàn Lập mỉm cười, đem phi kiếm cùng hắc sắc tiểu sơn thu lại sau đó phất tay áo bào một cái.
Một đoàn kim quang bắn ra, sau khi xoay quanh một cái thì hóa thành một con tiểu thú trông giống như con báo dừng ở trước người vài thước.
Đúng là Báo lân thú!
Vừa thấy con thú này, phụ nhân và các tế tự xà nhân khác đều ngẩn ra nhưng sau khi dùng thần niệm đảo qua trên người tiểu thú thì đều hít một ngụm lương khí.
Trên người con thú này tản ra khí tức cực kỳ cường đại làm cho phụ nhân với tu vi như thế cũng cảm thấy trái tim băng giá.
"Đi, đem tất cả Ô la nhân giết chết". Hàn Lập hứong tiểu thú thản nhiên phân phó một câu.
Báo lân thú nghe vậy, trong mắt hung quang chợt lóe, thân hình nhoáng lên một cái, một chút huyễn hóa ra bảy tám cái hư ảnh độc nhất vô nhị hướng ra cửa điện bắn nhanh mà đi.
Chri thấy thú ảnh hơi thấp thoáng một cái đã ra xa hơn mười trượng đồng thời chợt lóe lên cái nữa thì đã biến mất vô tung vô ảnh.
Độn tốc cực nhanh làm cho người ta khó có thể tin.
Sắc mặt phụ nhân có chút tái nhợt, sau một lúc mới miễn cưỡng duy trì được sự trấn định nhưng trong lòng hoảng sợ thế nào có thể nghĩ được.
Bất quá nàng lập tức nhớ tới cái gì, bỗng nhiên lấy trên người ra một cái lệnh bài nhanh chóng điểm lên không vài cái đồng thời trong miệng lẩm bẩm. Nhất thời phía trên lẹnh bài linh quang chợt lóe lên bắn vào ngũ sắc quang hà bên ngoài đại điện rồi biến mất không thấy.
"Nếu sự tình đã giải quyết xong thì Hàn mỗ sẽ không ở lại đây nữa, ta về trước tĩnh dưỡng. Đầu linh thú này các ngươi không cần lo lắng. Xong việc nó sẽ trở lại bên ta". Hàn Lập bình tĩnh nói.
Lập tức hắn cũng không nghe phụ nhân cùng đám tế tự Hỏa Dương tộc nhân nói cái gì cảm kích nữa, trên người thanh quang chợt lóe rồi hóa thành một đạo thanh hồng phi độn mà đi. Sau mấy chớp động, thanh hồng đã bắn ra khỏi đại môn mà biến mất tung tích.
Chỉ còn lại đám Hỏa Dương Tộc xà nhân hai mặt nhìn nhau.
"Đại tế tự, nếu không phải ngươi ra mặt lưu vị Hàn tiên sinh này lại thì chúng ta chỉ sợ thật sự đx gặp tai ương diệt tộc". Sau một lúc lâu, một gã xà nhân áo bào trắng thở dài một hơi, rất có ý may mắn nói.
"Ai nói không phải! Lúc trước, chúng ta đối việc đại tế tự đem Liệt Dương thần đan dễ dàng đưa cho ngoại nhân con có cảm thấy khó hiểu. Hiện tại xem ra, đại tế tự đúng là nhìn xa trông rộng a". Một gã tế tự áo bào trắng khác cũng liên tục gật đầu nói.
Phụ nhân nghe hai người khen ngợi xong thì lại nở nụ cười khổ.
"Hai vị cũng quá xem trọng ta. Ta lúc trước thực hiện cũng là cử chỉ bất đắc dĩ. Chính là trời phù hộ tộc ta, Hàn tiên sinh thần thông to lớn còn trên cả dự đoán của thiếp thân. Châu nhi, ngươi cảm thấy thần thông của Hàn tiên sinh so với sư phó của ngươi như thế nào?". Phụ nhân cuối cùng quay đầu hướng cô gái hỏi, thần sắc ngưng trọng dị thường.
Châu nhi sau khi nghe mẫu thân mình hỏi như thế thì chân mày cau lại, sau một lúc lâu mới chần chờ trả lời: "Sư phụ ta là tồn tại thượng tộc ngũ giai, nhưng cho dù sư phó tự thân tới nơi đây mà muốn giải quyết hai gã Ô La vương tộc này cũng phải gặp khá nhiều khó khăn, không thể thoải mái diệt sát như thế".