Căn nhà gỗ nhỏ dưới chân núi được bao phủ trong bạch quang từ sau khi phụ nhân và thiếu nữ rời đi thì liên tiếp trong mười ngày sau vẫn chưa mở ra lần nào nữa.
Lúc này, sự đề phòng trên Hỏa Vân đảo đã trở nên sâm nghiêm gấp mấy lần.
Chẳng những Hỏa Dương Tộc xà nhân trên đảo không hề rời đảo đi săn thú hay tìm kiếm tài liệu mà hơn mười vạn tộc nhân tất cả đều co cụm lại ở trong thổ thành. Mà mấy tòa đại hình cấm chế trong thành cũng không tiếc linh thạch mà đều mở ra.
Tường đất nguyên bản nhìn như không chịu nổi công kích nhất thời được ba tầng quầng sáng xích hoàng lục bao phủ trong đó. Mà trong thổ thành còn có mấy ngàn xà nhân tinh nhuệ và một đám võ trang hạng nặng thay phiên nhau tuần tra các nơi trong thành. Mà ở chỗ trung tâm thành, tất cả tế tự của Hỏa Dương Tộc đều tề tụ cùng nhau, dưới sự dẫn dắt của phụ nhân cùng thiếu nữ, cả đám đều kéo đến đại điện ngồi xuống nghỉ ngơi dưỡng sức.
Đại điện này đồng dạng cũng được một tầng ngũ sắc quang hà bao phủ trong đó, tựa hồ có một sự huyền diệu khác mà nơi phát ra ngũ sắc quang hà rõ ràng là cái pháp khí hình nón ở giữa sân kia.
Về phần đám xà nhân bình thường trong thổ thành đã được cao tầng trong tộc phân phó nên rất ít khi xuất môn, đại bộ phận đều ở trong nhà không ra. Dưới sự đề phòng như thế làm cho cả thổ thành bất giác sinh ra một cỗ sát khí kinh người.
Một ngày, trong đại điện, phụ nhân, thiếu nữ cùng đám tế tự có liên quan đang ngồi tĩnh dưỡng thì bỗng nhiên có một âm thanh thản nhiên trực tiếp xuyên qua cấm chế vang vọng vào trong đại điện nói: "Hỏa đạo hữu, tại hạ đã luyện hóa xong đan dược mà xuất quan. Xin mở cấm chế cho Hàn mỗ tiến vào".
Thanh âm đàm thoại này đúng là thanh âm của Hàn Lập.
Vừa nghe thấy thanh âm này, đám tế tự áo bào trắng ở đây đều xôn xao một trận, ngay cả phụ nhân vẻ mặt cũng lộ ra vẻ mừng rỡ.
Nếu nói nàng lúc trước không lo lắng việc Hàn Lập hủy ước thì tự nhiên là có chút giả dối nhưng lúc này nguy cơ diệt tộc đang như lửa sém lông mày, căn bản không có lựa chọn nào khác. Chỉ có thể đem đan dược cấp cho đối phương thì mới có thể mượn một cánh tay đắc lực. Nếu không, ngay cả một đường cơ hội cũng khôgn có.
Lúc này có vẻ như nàng đã thành công, Hàn Lập quả nhiên không phải hạng người xuất ngôn phản ngữ.
Phụ nhân vui sướng một tay vừa lật chuyển, trong tay bỗng nhiên xuất hiện một cát ngọc bàn màu hồng, một tay nhắm ngọc bàn điểm chỉ vài cái. Ngũ sắc quang hà bảo vệ đại điện chợt lóe lên rồi nhất thời tách ra, để lộ ra một cái khe hở nhưng chỉ trong mấy cái hô hấp, quang hà lại chợt lóe lên rồi hợp lại như lúc ban đầu.
Mà trong một khắc công phu này, chỗ cửa điện chợt có ánh kim quang lóe lên, một đạo nhân ảnh quỷ dị đã hiện ra tại nơi đó và từ từ hướng vào trong điện không chút hoang mang tiêu sái đi đến.
Bóng người này mặc thanh bào, khuôn mặt bình thường nhưng hai mắt oánh quang lưu chuyển, đúng là Hàn Lập. Khí tức của hắn so với hơn mười ngày trước hoàn toàn bất đồng, hiển nhiên dược lực của Liệt Dương thần đan hoàn toàn bất phàm.