Phía dưới chân núi nhỏ này là một ngôi nhà gỗ màu lục.
Phụ nhân khống chế bạch vân dừng lại trước tiểu viện, sau đó quay đầu lại cười hỏi Hàn Lập:
"Hàn tiền bối cảm thấy nơi này thế nào?"
Hàn Lập hít sâu một hơi, cảm thấy linh khí nồng đậm, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng, liền gật đầu.
Phụ nhân thấy vậy thì vui vẻ, lúc này thúc dục bạch vân trực tiếp tiến vào trong viện, bàn tay hư không đẩy cửa gỗ ra, muốn trực tiếp đưa Hàn Lập vào trong.
Nhưng lúc này Hàn Lập đột nhiên cười nói:
"Tiếp theo không cần làm phiền đạo hữu, tại hạ có thể tự mình đi được."
Hàn Lập vừa nói, thân hình thoáng một cái, chậm rãi đứng lên, sau đó từ từ bay xuống.
"Hả, đạo hữu, người…" Phụ nhân ngẩn ra, vẻ mặt trở nên kinh ngạc.
"Mặc dù thương thế vẫn như trước, nhưng hành động cử chỉ hiện tại không có gì đáng ngại." Hàn Lập cười nói.
"Chúc mừng tiền bối, vãn bối nguyên bản nghĩ rằng sẽ phái vài tên đệ tử đến hầu hạ tiền bối, xem ra hiện tại không cần nữa, chắc tiền bối cũng không muốn có người quấy rầy." Thần sắc phụ nhân như thường nói.
"Ưh, ta không muốn khi chữa thương lại có người ngoài bên cạnh. Nơi này không tệ, ta sẽ ở đây nghỉ ngơi một đoạn thời gian. Liệt Dương Thần Đan mà ngươi nói, tốt nhất nên sớm đưa tới, nếu thật sự công hiệu, sớm khôi phục được thần thông thì ta mới có thể ra tay bảo vệ bộ tộc các ngươi." Thần sắc Hàn Lập nghiêm túc nói.
"Tiền bối yên tâm, việc này đương nhiên. Bất quá Liệt Dương Thần Đan vẫn được bồi luyện trong địa hỏa, vãn bối phải tốn chút thời gian mới có thể lấy ra, tiền bối không nên trách tội." Phụ nhân gật đầu, sau đó giải thích hai câu.
"Một chút thời gian thì ta có thể chờ, ngươi đi lấy thần đan đi, hiện tại ta cần tĩnh dưỡng." Hàn Lập gật đầu, bình tĩnh nói.
Nghe thấy Hàn Lập muốn mời khách đi, phụ nhân hiển nhiên sẽ không chần chờ lưu lại đây, lúc này sau khi thi lễ thì lập tức khu động bạch vân bay ra ngoài.
Hàn Lập lẳng lặng đứng tại chỗ nhìn không trung, cho đến khi bạch vân hoàn toàn biến mất cuối chân trời thì mới quay người lại, mở cửa gỗ đi vào phòng.
Phòng không tính là lớn, bài biện cũng vô cùng đơn giản, tất cả đều làm từ gỗ.
Hàn Lập căn bản không xem xét những thứ đồ vật khác, trực tiếp đi đến giường gỗ, khoanh chân ngồi xuống.
Hàn Lập thở dài một hơi, trên mặt hiện ra một tia mệt mỏi.
"Không nghĩ tới chỉ đứng lên một lát mà đã tiêu hao toàn bộ thể lực đã tích tụ. Xem ra đã mất máu quá nhiều." Hàn Lập thì thào một câu, tiếp theo sờ vào túi trữ vật, bạch quang chợt lóe, bốn năm bình nhỏ không đồng nhất xuất hiện trong tay.