Giờ phút này những xà nhân khác cũng đã chia cự giải xong, đem tài liệu cùng thịt chất vài túi da thú mềm mại trên lưng.
Đám người này đều có hơn hai trượng, cơ hồ mang theo thể tích gấp đôi.
Nhưng những thứ này trên lưng xà nhân lại chẳng khiến họ chật vật, vẫn dễ dàng tự nhiên, bởi vậy có thể thấy khí lực của họ cực kỳ kinh người.
Bốn nữ xà nhân sau khi mang Hàn Lập tới thì đại hán hét một tiếng, nam xà nhân mang theo đồ vật gia nhập vào đội ngũ, đoàn người cứ như vậy đi ra ngoài sơn cốc.
Đi ra cốc khẩu, trước mắt Hàn Lập sáng người. Lúc này hắn mới phát hiện, cách cốc khẩu vài dặm là sóng biển đang vỗ. Sơn cốc này hóa ra lại ở gần biển như thế, trách không được lại có loại quái vật như cự giải vừa rồi.
Bất quá, hiện tại ngoài khơi vô cùng yên tĩnh, ngoài trừ gió biển mang theo chút ẩm ướt ra thì cũng không có sóng lớn. Cũng bởi vì vậy mà khi Hàn Lập còn ở trong sơn cốc không hề nghe tiếng sóng. Những xà nhân này mang Hàn Lập đi dọc theo bờ biển, một lát sau, khi đã đi qua vài con đường ngoằn nghèo, đánh giá khắp nơi một chút thì Hàn Lập trong lòng chợt hiểu. Nơi đây không phải là ven biển đại lục gì, mà là một biển đảo xa lạ, đi khoảng mười dặm, đội ngũ rốt cuộc tới một bãi đá ngầm.
Tại bãi đá ngầm này có bảy tám chiếc thuyền cổ quái, dài ngắn khác nhau, trong đó có một cái lớn hơn tất cả, có thể ngồi được bốn năm người, còn lại thì nhiều nhất chỉ ngồi được hai người.
Những chiếc thuyền này đơn giản, dùng các loại đầu quái thú khảm vào, thân thuyền được làm bằng gỗ.
Hàn Lập và hai xà nữ ngồi trên chiếc thuyền lớn nhất, những người khác thì dùng thuyền nhỏ hơn, sau đó đoàn người chèo ra biển. Những xà nhân này vô luận là nam hay nữ cũng đều có thể lực hơn người, mái chèo cứ khoan thai, không chút nào dừng lại. Điều này làm cho chiếc thuyền phá nước lao về phía trước như tên bắn. Ngoài khơi vô cùng an tĩnh, không thấy có thú biển nào công kích thuyền nhỏ. Kết quả chỉ sau một thời thần, phía trước xuất hiện một điểm đen, rõ ràng là một….Hàn Lập híp hai mắt lại, lam mang trong đồng tử chợt lóe, đem cảnh vật phía xa nhìn thấy đại khái.
Đây là một hòn đảo nhỏ diện tích khoảng mấy trăm dặm, trên đảo là cây cỏ xanh tươi, tựa hồ là một nơi rất đẹp.
Bất quá trên đảo có một cự sơn, trên đỉnh có chút màu hồng, phía dưới thì có chút xám trắng, tựa hồ là một ngọn núi lửa.
Những thứ khác trên đảo, bởi vì Hàn Lập chưa khôi phục pháp lực nên không thể tăng khả năng của linh mục thần thông, hiển nhiên không thể nhìn thêm được gì. Chiếc thuyền theo gió vượt sóng, nhanh chóng cập bờ. Sau thời gian một bữa cơm thì chỉ còn cách đảo này còn chưa tới mười dặm.