"Có phải Giản đạo hữu đã nghĩ sai rồi hay không. Thật sự Huyền Thiên xuất hiện sao? Nói như thế thì không thể dùng huyết tế thuật triệu hồi bảo vật cũng là chuyện bình thường." Một thanh âm nữ tử thản nhiên vang lên từ trên tế đàn.
Người nói chuyện là một trung niên mỹ phụ mặc áo choàng trắng, sau lưng là một đôi cánh ngũ sắc, vừa rồi trong lời nói còn chứa một chút hả hê.
"Bộ phu nhân! Mới vừa rồi ta và Giản huynh cùng nhau chủ trì pháp trận, thông qua huyết tế chi lực đích xác cảm ứng được sự tồn tại của kiện Huyền Thiên Trảm Linh Kiếm. Nhưng trong quá trình triệu hồi dường như mắc sai lầm gì đó, đột nhiên biến mất trên đường. Chẳng lẽ kiếm này đã thông linh, có thể tự mình phá hư không?" Một thanh niên khác đột nhiên mở miệng.
Người này trên đầu có một cái sừng trắng đang phát sáng, đúng là tên mà nửa năm trước Hàn Lập từng gặp qua trên cự đảo, là độc giác thanh niên của Giác Đổng Tộc.
Mà người nói chuyện đầu tiên hiển nhiên chính là tên ngư nhãn nhân của Hải Vương Tộc.
Chỉ là lúc này trên mặt ngư nhãn nhân mang theo vài phần nhớn nhác.
"Có phải thật sự là Huyền Thiên Chi Bảo hay không thì hiển nhiên chỉ có hai vị đạo hữu chủ trì pháp trận biết. Ta chỉ ở bên ngoài phối hợp với hai vị đạo hữu." Một lão giả mặc tạo bào, sau lưng có một đôi cánh xám tro, cũng thản nhiên nói một câu.
Hắn cầm một cây long đầu quải trượng, không chút nào che giấu lời nói châm chọc.
Về phần phi linh tộc nhân còn lại thì mặc dù không nói gì thêm, nhưng ánh mắt nhìn về phía độc giác thanh niên và ngư nhãn nhân cũng có chút bất thiện. Độc giác thanh niên không trả lời gì, chỉ nhìn ngư nhãn nhân một cái, hai người môi khẽ nhúc nhích nhưng lại không hề phát ra âm thanh, hiển nhiên là đang truyền âm bàn bạc gì đó.
Thấy bộ dáng hai người này không hề kiêng nể gì cả thì sắc mặt phi linh tộc nhân càng trở nên khó coi.
"Nếu đã thất bại thì chúng ta lập tức làm lại huyết tế một lần nữa."
"Hiện tại huyết khí chưa tan hết, hẳn là có thể làm việc này, chỉ cần kiện Huyền Thiên Linh Bảo vẫn còn đang trong khu vực của phi linh tộc các ngươi thì triệu hoán không thành vấn đề." Hai tên dị tộc tựa hồ thương lượng xong, độc giác thanh niên đột nhiên quay đầu lại nói, thần sắc có chút âm trầm.
"Làm lại một lần nữa. Hai vị đạo hữu chẳng lẽ muốn ta cạn kiệt pháp lực sao, mới vừa rồi huyết tế đã làm cho linh lực của ta tiêu hao hơn phân nửa, nếu cử hành lại thì sẽ hao tổn tới chân nguyên." Tạo bào lão giả đột nhiên dậm long đầu quải trượng xuống đất một cái, phát ra tiếng "Phanh" làm cho cả tế đàn cũng lung lay.