Chỉ thấy hư ảnh bảy mươi hai cây tiểu kiếm từ trong thân trúc bắn ra, chỉ thoáng lóe lên rồi lại tiến nhập vào bên trong thúy trúc.
Tiếp đó, một tay Hàn Lập bắt quyết, miệng hô to: "Lên!"
Một màn kinh người xuất hiện.
Chỉ thấy toàn bộ Kim Lôi Trúc phát ra tiếng sấm rền, vô luận là thân trúc hay lá trúc bỗng chốc khô vàng, rồi lại hóa thành màu xám trắng – như vật chết vậy.
Lúc này một cỗ gió nhẹ cuốn qua, bảy mươi hai cây Kim Lôi Trúc trong phút chốc hóa thành tro tàn, biến mất vô tung vô ảnh.
Bảy mươi hai thanh phi kiếm dài hơn một thước thanh quang mênh mông, hàn quang bức người đang trôi nổi giữa không trung.
Hàn Lập cuộn tay lại.
"Phốc!" một tiếng, một thanh phi kiếm lóe lên thanh quang rồi lập tức bay vào trong tay Hàn Lập.
Hàn Lập cẩn thận quan sát phi kiếm trong tay, bỗng nhiên tay khẽ khẽ búng vào thân kiếm. Nhất thời điện quang trên thân kiếm lóe lên, tiếng rồng ngâm vang lên. Phi kiếm rung động, phảng phất như hóa thành một đầu thanh giao.
Hàn Lập mỉm cười, ánh mắt hắn khẽ chớp lên., trên bàn tay cầm kiếm bỗng đại phóng linh quang, một cỗ linh lực kinh người được rót vào trong kiếm.
Thanh quang bên ngoài phi kiếm chợt hiện, thân kiếm vốn tỏa ra hàn quang khiếp người bỗng chốc mờ dần không rõ.
Hai mắt Hàn Lập nhíu lại, hắn vươn một ngón tay đưa qua thân kiếm.
Chỉ thấy phi kiếm chớp lên, ngón tay trực tiếp xuyên qua thân kiếm mà không hề gặp phải cản trở.
Phảng phất như lưỡi phi kiếm không có thật thể mà chỉ là vật huyễn hóa ra mà thôi.
Hàn Lập thấy vậy thì mừng rỡ, hai tay lập tức kháp quyết, thần niệm nhanh chóng thôi động đám phi kiếm còn lại.
Bảy mươi hai thanh phi kiếm đằng không bay lên, chúng xoay tròn một lượt rồi nhập thẳng vào cơ thể Hàn Lập, biến mất không thấy bóng dáng.
Trên người Hàn Lập thanh quang chợt lóe, hắn lập tức hóa thành một đạo kinh hồng bay ra khỏi dược viên. Chỉ sau vài lần chớp động đã biến mất không thấy bóng dáng.
Không lâu sau, tại chân cự sơn nơi đặt động phủ của Hàn Lập xuất hiện một đạo thanh hồng từ phía dưới phóng lên, bay ngược với phương hướng Hắc Minh vụ hải.
Dưới thần niệm Hợp Thể, cho dù Hàn Lập có dùng bí thuật ẩn thân đi chăng nữa cũng không thể che dấu được, cho nên hắn cũng không cần che dấu mà trực tiếp khống chế độn quang nhằm hướng chân trời bay đi.
Phía xa xa tiếng động liên tục vang lên, hà quang chớp động không ngừng – chứng tỏ cuộc chiến đang hết sức ác liệt, cho dù hai gã dị tộc nhân có chú ý tới hắn cũng không rảnh mà phân thân ngăn cản.
Hàn Lập nhìn thấy cơ hồi này nên không do dự lập tức chạy trốn.
Tại chiến đoàn phía xa, thanh niên một sừng hóa thành quái vật đang điều khiển vô số thanh hồ trong tay đánh lui cốt điểu bỗng nhiên hắn quay đầu lại nhìn về hướng Hàn Lập rời đi "ồ" lên một tiếng, hàn quang trong mắt chợt lóe.