Sau khi tứ yêu cảm kích cáo từ, Hàn Lập ngồi trong đại sảnh một lần nữa lấy quả Huyết Hạnh ra cẩn thận quan sát.
"Quả là không uổng công. Tài liệu ngưng luyện pháp tướng Phạm Thánh Chân Ma đã có thêm một vị, hơn nữa lúc trước ở Thánh Thành Thiên Bằng Tộc lại tìm được linh dược, hiện tại chỉ cần tìm được Viêm Kim Tinh trong truyền thuyết phối hợp cùng Kim Tủy t*ng trùng là có thể ngưng luyện thực thể pháp tướng rồi!" Hàn Lập thì thào một chút, trên mặt không dấu nổi vẻ sung sướng.
Sau khi đem Huyết Hạnh bỏ lại vào trong hộp, thanh quang lóe lên, hộp trong tay bỗng chốc biến mất.
Hàn Lập ngồi trên ghế mục quang không ngừng chớp động, có chút trầm ngâm bước ra ngoài đại sảnh.
Một lát sau, hắn đã đi tới dược viên.
Ở trước mặt hắn đang là bảy mươi hai cây thanh trúc xanh biếc, mỗi cây đều cao hơn một trượng được một tầng đạm kim sắc hà quang bao phủ.
Hàn Lập đứng trước những cây trúc có cấy phi kiếm này nhìn một lát, bỗng nhiên hắn vươn tay nắm lấy một chiếc lá trúc gần đó.
Trong lúc ngón tay vừa tiếp xúc lá trúc thì tiếng sét nổ vang, một đạo kim hồ từ thân trúc phóng ra đánh thẳng lên bàn tay Hàn Lập.
"Xoẹt!" bàn tay nháy mắt biến thành đen như mực, kim hồ đánh tới bỗng chốc bị hấp thu biến mất không thấy bóng dáng.
Hàn Lập lại coi như không thấy chỉ nhắm mắt lại, dường như đang thông qua ngón tay tiếp xúc với lá trúc cảm ứng điều gì.
Một lúc lâu sau, Hàn Lập mới mở mắt buông lá trúc trên tay ra, nhưng lại khẽ nhíu mày.
"Tuy rằng phương pháp hữu hiệu nhưng quá trình chuyển hóa so với dự đoán ban đầu chậm hơn một chút. Xem ra sau lúc phong ấn vẫn rất tốt, để xem những thứ khác thế nào!" Hàn Lập sờ sờ cằm, tự nói một mình.
Kim quang trên người hắn lóe lên, cả người hóa thành một đạo kim hồng bay ra khỏi dược viên, sau vài lần chớp lên đã biến mất không thấy bóng dáng.
Không bao lâu, Hàn Lập đã xuất hiện ở một gian thạch thất khác.
Trong phòng này đặt bảy tám chiếc lô đỉnh xếp thành một vòng, phía giữa có một bệ đá lớn, mặt ngoài một đại động hình tròn được bạch ngọc che chắn kín mít.
Bạch ngọc này tỏa ra một tầng bạch khí nhàn nhạt vô cùng lạnh lẽo. Đây vốn là một khối huyền băng cực lớn luyện chế thành.
Tại giá gỗ kê khắp bốn phía thạch thất có một đống lớn nhỏ bình đựng, trong bình tỏa ra mùi thơm ngát mũi.
Đây đúng là luyện đan thất của Hàn Lập!
Tất cả đống bình này đều là một ít thành phẩm hoặc bán thành phẩm, dược vật phụ trợ. Mặc dù tất cả đều là loại bình thường nhưng cũng không thể thiếu.
Hàn Lập không muốn thu chúng vào trữ vật thủ trạc cho nên đều để ở nơi này.
Ánh mắt đảo qua đám lô đỉnh kia, thoáng chốc dừng lại tại một chiếc đỉnh xanh ở giữa.