"Người này nếu thật có thể tiến giai lên Linh Suất, chẳng phải là cũng có năng lực giúp chúng ta giải trừ nô ngân."
Cự mãng ba đầu mừng rỡ nói.
"Theo lý là như vậy, nhưng vì sao đối phương phải giúp chúng ta?" Trong mắt tiểu thú đầu trâu tuy cũng lóe lên một chút chờ mong nhưng lập tức tiêu tán, cười khổ nói.
"Người ở trong Hắc Minh Vụ kia không biết xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, hay là đã rời đi bỏ mặc chúng ta. Đã hơn trăm năm không thể liên lạc. Nếu không thử thì về sau tính mạng của chúng ta quả thực là lâm nguy."
Kim viên bên cạnh từ lúc nãy không nói gì cũng đã lên tiếng.
"Vậy ý của hai vị đạo hữu là…" Trên mặt tiểu thú đầu trâu lộ vẻ như hiểu ra điều gì.
"Nếu người này thực sự có thể tiến giai thành công, vậy chúng ta cũng không ngại đem vật kia hiến cho người này để hắn giúp giải trừ cấm chế, sau đó chúng ta sẽ xa chạy cao bay." Cự viên ồ ồ nói.
"Thứ kia là vật trọng yếu để về sau chúng ta tiến giai, cứ vậy đưa cho người ngoài? Vạn nhất hắn có được nhưng lại không giúp chúng ta giải trừ cấm chế, chẳng phải là mất cả chì lẫn chài sao?" Tiểu thú đầu trâu chần chờ.
"Nếu ngay cả mạng còn không còn thì lưu lại vật kia phỏng có ích gì? Hơn nữa, người này tuy không phải đồng loại nhưng từ những lần giao dịch trước ta thấy hắn cũng công bằng, hơn phân nửa là sẽ không làm chuyện này. Cho dù có phiêu lưu một chút nhưng với tình hình chúng ta hiện nay nếu không tóm lấy cơ hội này thì về sau sẽ hối hận. Người kia từ ngoài đến, ai biết còn lưu lại ở đây bao lâu." Cự mãng ba đầu lo lắng, nó đập mạnh đuôi xuống khiến mặt đất hằn sâu một vết độ vài xích.
Kim viên ở bên cạnh nghe vậy cũng liên tục gật đầu.
"Nếu hai vị đạo hữu cùng có ý này vậy ta cũng không phản đối. Nhưng trước tiên còn cần xem kết quả đã, vạn nhất người này tiến giai thất bại thì tất cả đều vô nghĩa." Tiểu thú đầu trâu thở dài một hơi, đành chấp nhận.
Hai con thú còn lại đương nhiên cũng đồng ý với đề xuất này. Cả ba đều ngưng thương thảo mà chăm chú nhìn về thiên tượng phía xa.
Lúc này bạch sắc viên hoàn trên đỉnh cự sơn đã tỏa rộng ra bốn phía.
Chỉ trong chốc lát, vân hoàn đã bao trọn cả tòa cự sơn vào bên trong.
Theo vân hoàn biến đổi, cơn lốc bên trong cũng ngày càng cuồng bạo, khó khống chế.
Ngũ sắc quang hà bên dưới cũng bị cơn lốc hút lên với tốc độ kinh người, quang mạc bao quanh cự sơn càng lúc càng loãng.
Trải qua thời gian dài như vậy, ngũ sắc hà quang bốn phía tụ tập về cự sơn cũng bắt đầu thưa dần. Mấy ngày nay, nguyên khí biến thành linh quang rốt cục cũng đều tập chung một chỗ, tất cả đều bị cơn lốc cuốn thẳng vào bên trong vân hoàn.