Sau một lát, Hàn Lập tiến vào trong mật thất khoanh chân ngồi xuống bắt đầu đảo qua mọi nơi.
Kết quả, ánh mắt của hắn dừng lại tại một góc mật thất, nơi có ba khối đá hôi bạch sắc.
Đây là vài mảnh vụn từ khối thạch đôn kỳ dị trong động phủ lam giao ngoài biển. Thứ này năm đó bị hắn dùng Phệ Kim Trùng cắt ra, nhưng bởi bận tu luyện nên vẫn chưa xử lý qua thứ này.
Lại nói tiếp, vật này nặng vô cùng. Hàn Lập vốn định đem luyện chế thành một kiện bảo vật thuần uy lực nhưng sau khi Phệ Kim Trùng thôn phệ một ít toái thạch đã bất ngờ xảy ra biến dị.
Điều này làm Hàn Lập có chút do dự.
Có thể khiến Phệ Kim Trùng thành thục thể biến dị, đủ để thấy vật này quý hiếm thế nào. Chẳng qua linh trùng biến dị cũng không nhất định là chuyện tốt, sau khi biến dị năng lực tuy phần lớn là mạnh hơn ban đầu nhưng cũng không ít trường hợp trở lên yếu đi.
Ít nhất, hơn ngàn đầu Phệ Kim Trùng biến dị kia của Hàn Lập trừ bỏ thân thể càng thêm cứng rắn cùng tăng cường sức nặng thì đến giờ Hàn Lập vẫn chưa phát hiện ra chỗ diệu dụng nào khác.
Hơn nữa bình thường thì linh trùng sau khi trải qua một lần biến dị sẽ rất khó lại trải qua biến dị lần nữa.
Cho nên năm đó hắn vẫn không đem tất cả Phệ Kim Trùng thành thục thể ra "ăn" vật đó, nên chưa biết sử dụng thế nào.
Chẳng qua hiện giờ hắn từ trong lời của Khương lão giả biết tới Phệ Kim Trùng Vương thì cảm thấy vô cùng hứng thú, nên lại càng không dễ dàng để Phệ Kim Trùng thành thục thể biến dị. Nếu không, vạn nhất về sau bởi vì Phệ Kim Trùng bị biến dị hết nên không thể bồi dưỡng ra Phệ Kim Trùng Vương, thế chẳng phải là vô cùng đau khổ sao?
Huống hồ lần này ra ngoài, Hàn Lập đã có một ý tưởng tốt hơn để xử lý loại đá cực nặng này.
Lam mang trong mắt Hàn Lập chợt lóe, hắn nhấc tay, từ bên trong ống tay áo có thể nhìn thấy một bàn tay đen như mực, năm ngón tay khẽ run lên, từ trong hắc mang chớp động một tiểu sơn độ vài tấc bắt đầu hiện lên.
Núi này trong nháy mắt đại phóng hôi mang, biến lớn hơn trượng đứng sừng sững giữa hư không.
Kim quang trên người chợt lóe, hư ảnh ba đầu sáu tay sau lưng Hàn Lập hiện ra, trong miệng quát nhẹ một tiếng, sáu cánh tay của pháp tướng đồng thời chộp tới một khối đá trong góc.
Nếu như là mấy năm trước khi chưa dung nhập Côn Bằng cùng Ngũ Sắc Khổng Tước chân huyết thì chỉ sợ một trảo cách không này còn không thể làm động đậy khối đá hôi bạch sắc này.
Nhưng hiện giờ chẳng những tu vị của hắn tiến đến Hóa Thần hậu kỳ, thân thể sau khi dung nhập chân huyết hai loại chân huyết cũng mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Cho nên dưới một trảo này, một khối đá trong đó khẽ rung lên rồi chầm chậm bay tới bên Hàn Lập.
Hàn Lập thấy vậy, năm ngón tay đen như mực co lại, nhất thời hôi quang trên Nguyên Từ Thần Sơn đại phóng, vô số hôi sắc hà ti bắn tới vây chặt khối đá kia, mưa gió không lọt.