"Không xong! Đây là Thánh Sào của Phù Du Tộc chúng ta, không thể giết hết được. Một gã Kim Phù sao có thể có vật này, cần lập tức phá vây!" Từ trong miệng cự trùng do Lục Túc hóa thành phát ra tiếng rống to kinh nộ.
Trong khoảnh khắc này, lại có đến hàng trăm quái trùng bị hắc mang xuyên thủng người mà chết.
"Trốn về hướng nào, đám quái trùng đó tốc độ không hề chậm hơn chúng ta bao nhiêu, nếu tiếp tục bị chúng cuốn lấy thì chẳng phải chúng ta sớm muộn sẽ hao hết pháp lực hay sao." Huyết bào nhân đứng trên đầu vai tử huyết khôi lỗi ngưng trọng nói.
"Trực tiếp quay trở lại lối vào thông đạo, chúng ta chỉ cần kiên trì đến đó là có thể trở về Minh Hà chi địa, tránh khỏi trùng hải do Thánh Sào biến thành." Lục Túc không chút do dự trả lời.
"Lục Túc đạo hữu, ngươi điên rồi. Cho dù chúng ta toàn lực bỏ chạy theo lối đường cũ thì ước chừng tốn mất hai ba tháng thời gian, chẳng lẽ cứ như vậy tiếp tục chém giết cùng đám quái trùng này hay sao. Huống hồ, còn ma phần nữa, chúng ta vẫn chưa lấy được ma khí!" Mỹ phụ đầu bạc rít lên chói tai.
"Hừ, Lam đạo hữu! Nếu ngay cả tính mạng còn không giữ được thì ma khí có hữu dụng gì? Cùng lắm sau khi trở về ta vẫn xuất ra một ít bảo vật để bồi thường cho ngươi và Địa Huyết đạo hữu. Hiện tại Thánh Sào chỉ hóa ra thánh trùng cấp thấp nhất mà thôi, chúng ta còn miễn cưỡng có thể thoát khỏi trùng hải. Đợi đến khi nó tiếp tục hóa ra thánh trùng cấp cao thì chúng ta muốn chạy cũng không kịp." Lục Túc tức giận nói lớn.
Nếu không phải trong tình hình trước mắt cần ba người hợp lực mới thoát được thì chỉ sợ hắn đã sớm mang Minh Hà thần nhũ một mình bỏ chạy.
Dù sao không một ai hiểu rõ sự lợi hại của Thánh Sào – một đại sát khí có thể diệt tộc.
Chẳng qua Lục Túc không thể biết được thứ hắn gặp không phải Thánh Sào chân chính mà chỉ là một vật phỏng chế mà thôi. Chỉ là uy năng của nó cũng không phải nhóm người Lục Túc có thể nghạnh kháng, hơn nữa do tâm lý sợ hãi Thánh Sào sẵn có nên vừa tiếp xúc hắn đã muốn rời khỏi Minh Hà chi địa.
Nghe lời này của Lục Túc, mỹ phụ đầu bạc không cam lòng nhưng cũng không thể nói gì.
Về phần huyết bào nhân cũng không có bất cứ dị nghị gì, hiển nhiên cũng đồng ý với lời này của Lục Túc.
Vì thế ba người đồng thời thi triển thần thông.
Lục Túc biến hành cự trùng, thân hình vốn trơn nhẵn đột nhiên đại phóng hắc quang, vô số gai xương dài hơn một trượng mọc ra. Tất cả tối đen như mực, sắc bén dị thường.
Thân hình cự trùng bỗng co lại, nó tiếp tục há mồm phun ra một quầng hắc sắc quang hoàn mắt thường cũng có thể nhìn thấy.
Quang hoàn này vừa ra khỏi miệng đã lập tức hóa lớn lên vô số lần, cuồng bạo lao trực tiếp vào đàn quái trùng, lướt nhẹ trên người chúng.