"Tiền bối khẳng định vãn bối có tài liệu Kim Lôi Trúc?" Nét mặt Hàn Lập kỳ quái, chậm rãi hỏi.
"Tất nhiên lão phu không thể khẳng định, nhưng Hàn đạo hữu một lần có thể luyện chế bảy mươi hai cây phi kiếm Kim Lôi Trúc, nên đoán chắc số Kim Lôi Trúc còn dư trong tay đạo hữu cũng không ít. Bởi vậy ta mới nhắc tới chuyện này." Khương lão giả thản nhiên nói.
"Chỉ sợ khiến tiền bối thất vọng rồi, trong tay vãn bối quả thực không còn thừa Kim Lôi Trúc. Năm đó do cơ duyên nên mới có vừa đủ số trúc để luyện chế bảy mươi hai cây phi kiếm mà thôi." Hàn Lập thở dài một hơi, trả lời.
"Không có?" Lão giả nhíu mày, tựa hồ có chút bất ngờ.
"Đúng vậy, vãn bối tuy rất muốn nhờ tiền bối tinh luyện lại phi kiếm nhưng cũng đành lực bất tòng tâm." Hàn Lập cười khổ.
Lời này của hắn cũng không phải là giả.
Tuy rằng trong tay hắn có cái bình nhỏ thần bí cùng linh căn Kim Lôi Trúc.
Nhưng nhiều năm qua, Ích Tà Thần Lôi ẩn chứa trong bảy mươi hai phi kiếm luôn luôn đủ để hắn sử dụng, còn bình nhỏ cũng cần để thôi thúc nhiều loại khác.
Nhiều năm trôi qua, hắn không bồi dưỡng thêm Kim Lôi Trúc nên hiện tại đột nhiên Khương lão giả muốn dùng Kim Lôi Trúc để trao đổi, tuy hắn động tâm nhưng cũng chỉ có thể cắn răng cự tuyệt.
Lão giả ngóng nhìn Hàn Lập một hồi lâu, nét mặt vẫn không có bất cứ biểu tình gì, lúc này mới nhàn nhạt nói:
"Nếu không có Kim Lôi Trúc thì lão phu cũng không thể giao kiếm quyết cho ngươi. Đúng rồi, năm đó ngươi thu Kim Lôi Trúc hẳn là cũng lấy được không ít lá Kim Lôi Trúc."
Lão giả tựa hồ nhớ tới điều gì, cuối cùng lại nhắc tới lá của Kim Lôi Trúc.
"Quả thực do vãn bối thấy lá trúc này rất kỳ lạ, phi kim phi mộc. Tuy không biết sử dụng nhưng vẫn thu lại tất cả." Hàn Lập ngơ ngác một lúc, thành thật trả lời.
"Thu lại tất cả! Tốt lắm! Tuy ngươi không có Kim Lôi Trúc nhưng giao lại cho ta lá trúc này ta cũng có thể đem kiếm quyết cùng phương pháp tinh luyện truyền thụ cho ngươi. Nhưng ta cũng sẽ không thể giúp ngươi tinh luyện phi kiếm. Ngươi nguyện ý chứ?" Trong ánh mắt lão giả thoáng hiện nét vui mừng.
"Đương nhiên là nguyện ý!" Hàn Lập không chút do dự nói.
Cho dù biết lá Kim Lôi Trúc có chỗ thần diệu, nếu không thì đối phương cũng đã không yêu cầu thứ này. Nhưng đối với hắn mà nói thì dùng một đồ vật không thể sử dụng đối lấy một thứ có thể dùng đương nhiên là một việc nên làm.
Trữ vật thủ trạc của Hàn Lập sáng lên, thanh mang chớp động, thoáng chốc hai chiếc hộp gỗ đã xuất hiện trên tay.
Tiếp đó cổ tay khẽ rung lên đưa hộp gỗ đến phía đối diện.