"Việc này trọng đại, Hàn mỗ nào dám nói giỡn cùng hai vị." Hàn Lập nghiêm sắc mặt.
"Nếu quả thật có biện pháp trọn cả đôi đường thì là tốt nhất. Hàn huynh xin nói ra cao kiến." Nghiên Lệ mừng rỡ nói.
"Kỳ thật việc này hai vị đạo hữu chỉ cần đem lỗi khó xử của mình trực tiếp nói với Khương tiền bối là được. Hai vị chẳng lẽ đã quên tiền bối là tu sĩ Đại Thừa kỳ thâm khả bất trắc. Có một số việc đối với chúng ta là rất khó phải mất vô số năm tháng mới có thể hoàn thành, nhưng đối với một tu sĩ Đại Thừa mà nói thì chỉ là một thoáng nhấc tay mà thôi. Cho dù không thể lập tức nghịch chuyển hai vị từ bán quỷ chi thân về nhân thân nhưng bảo trì khiến quá trình chuyển hóa ngưng lại là khẳng định có thể. Hai vị đạo hữu sao không đi hỏi trước rồi quyết định cũng không muộn." Hàn Lập mỉm cười.
Nghe Hàn Lập nói vậy, Nguyên Dao cùng Nghiên Lệ đều rung động.
"Đa tạ Hàn huynh đề tỉnh! Hai người chúng ta như ở trong mê cục không suy nghĩ thấu đáo, không ngờ sợ tình lại đơn giản như vậy." Vẻ mặt Nghiên Lệ vô cùng hưng phấn nói.
Nguyên Dao suy nghĩ một khồi cũng gật đầu.
"Nói thật, so với việc Nguyên cô nương làm môn hạ Khương tiền bối thì tại hạ còn có một chuyện khác băn khoăn." Hàn Lập trù trừ một chút rồi bỗng nhiên nói ra.
"Ý của Hàn huynh là…" Nghiên Lệ ngẩn ra.
Đôi mắt đẹp của Nguyên Dao cũng ngóng nhìn Hàn Lập, không chớp lấy một cái.
Hàn Lập cười hắc hắc cũng không lập tức nói ra mà khẽ chuyển tay lấy ra một đồ vật màu đen.
Trong nháy mắt, vật này hóa lớn đến cả trượng.
Đây đúng là Nguyên Từ Thần Sơn.
Cổ tay khẽ rung lên, tiểu sơn đã hóa thành một đạo ô quang bay lên nóc nhà quay tròn trên đỉnh đầu ba người rồi phóng ra từng mảnh hôi sắc hà quang bao phủ ba người vào bên trong.
Nhìn quang tráo màu xám này, nhị nữ không khỏi bất ngờ nhưng cũng không lập tức lên tiếng truy hỏi.
Lúc này Hàn Lập mới bình tĩnh nói:
"Đây là Nguyên Từ Thần Quang mà ta tu luyện, cho dù không đáng nhắc tới trước mặt tu sĩ Đại Thừa nhưng để phát hiện có thần niệm theo dõi hay không thì vẫn có khả năng. Mấy lời kế tiếp muốn nói với hai vị đạo hữu có chút bất kính với Khương tiền bối. Hàn mỗ muốn làm tiểu nhân trước quân tử sau, nhắc nhở hai vị một chút. Nghiên đạo hữu một lòng muốn Nguyên cô nương bái nhập làm môn hạ Khương tiền bối nhưng đã từng nghĩ tới vạn nhất nếu không phải tiền bối muốn nhờ Nguyên cô nương trợ lực độ kiếp mà là có mục đích khác, hoặc là phương pháp độ lôi kiếp chính là Nguyên cô nương. Như vậy thì việc Nguyên cô nương bị tổn hại, hoặc nguy hiểm về tính mạng rất dễ xảy ra. Các người đã nghĩ tới chưa?"
Nhị nữ liếc mắt nhìn nhau, cũng không lộ vẻ giật mình. Ngược lại, Nghiên Lệ gượng cười nói:
"Lời này của Hàn huynh có chút quá rồi, lấy thân phận tu sĩ Đại Thừa của Khương tiền bối thì sao có thể lừa gạt chúng ta."