Trong tích tắc mà Hàn Lập bị hắc sắc thiểm điện đánh trúng, hắn cảm thấy toàn cảnh trở lên mơ hồ, ngay tại lúc đầu óc choáng váng quay cuồng thì quá trình truyền tống cũng kết thúc.
Cũng may hắn đã rất quen thuộc quá trình truyền tống nên bản thân vừa hiện ra đã lập tức cố gắng áp chế cảm giác mê muội, hay tay bắt quyết lũ lượt phóng ra hà quang phủ lấy toàn thân cùng Nghiên Lệ chưa khôi phục tinh thần.
Lúc này, hắn mới cẩn thận đánh giá xung quanh. Bọn họ dường như đang ở trên một tòa cao thai do mỹ ngọc tạo lên.
Ở bốn phía cao thai có hơn mười cột đá màu xanh đứng sừng sững, mỗi một cột đều phủ đầy phù văn điêu khắc, không ngừng thiểm động.
Tòa cao thai này đúng là một pháp trận loại nhỏ.
Dưới những cây cột đá này là một lớp bạch sắc quang mạc mông lung trải rộng bao phủ toàn bộ cao thai. Ở bên ngoài quang mạc hắc vụ cuồn cuộn khiến mắt người khó có thể nhìn rõ mọi thứ.
Hàn Lập nhìn lên trên đỉnh đầu cũng thấy tình hình tương tự như vậy. Cũng may chút vụ khí đó đều bị ngăn cản ở bên ngoài
Hàn Lập không khỏi nhíu mày.
"Hàn huynh, nơi này là…" Nghiên Lệ cuối cùng cũng tỉnh lại sau chút mê muội khi truyền tống, khi thấy cảnh tượng quỷ dị xung quanh thì sắc mặt trắng bệch.
"Xem ra chúng ta đã bị quỷ vụ kia chuyển tới một địa phương khác." Hàn Lập vẫn giữ được vẻ trấn định.
"Chẳng lẽ nơi này không còn là Minh Hà chi địa?" Nghiên Lệ nghe thấy lời này liền tỏ ra vui vẻ.
"Điều này rất khó nói. Nhưng căn cứ theo kinh nghiệm truyền tống trước kia thì đợt truyền tống vừa rồi không giống truyền tống cự ly dài. Hẳn vẫn còn trong Minh Hà chi địa." Hàn Lập lắc đầu, cẩn thận nói.
Vừa nghe thấy vậy, trên mặt Nghiên Lệ tràn đầy thất vọng; nhưng dường như nàng nhớ ra điều gì đó, biến sắc hô lớn:
"Không xong rồi, Nguyên sư muội vẫn còn ở ngoài hắc vụ chứ không cùng chúng ta truyền tống tới đây. Chúng ta lạc nhau rồi!"
"Đạo hữu không cần lo lắng quá, với cơ trí của Nguyên cô nương thì cho dù có một mình cũng sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Chỉ là chúng ta giờ không biết đây là nơi nào; chỉ cần chưa ra khỏi Minh Hà chi địa thì tìm được Nguyên đạo hữu cũng không phải việc khó." Hàn Lập trầm giọng nói.
Nghe Hàn Lập nói vậy, vẻ lo âu trên mặt Nghiên Lệ cũng giảm xuống.
"Ta cùng sư muội từ khi nhập đạo tới nay rất ít khi chia lìa nhau. Vừa rồi do đột nhiên không nhìn thấy Nguyên sư muội nên có chút thất thố, mong Hàn huynh đừng cười."
"Không có gì, Nguyên đạo hữu cùng Nghiên cô nương tỷ muội tình thâm, đó vốn là nhân tình! Chẳng qua cho dù có lo lắng cho Nguyên đạo hữu thì cũng cần giải quyết được phiền phức của bản thân mới được." Hàn Lập cười khổ lên tiếng trả lời, sau đó đảo mắt nhìn quanh rồi bước tới cột đá gần đó.