Vừa nghe nói vậy, hai người Nguyên Dao Nghiên Lệ liếc mắt nhìn nhau, sắc mặt chần chừ khó quyết.
Hai nàng đương nhiên không bao giờ buông bỏ ý định khôi phục lại thân thể.
"Là thiếp thân lo nghĩ không chu toàn. Nghe Hàn huynh nói vậy thì dường như trước kia đã từng vượt qua không gian tiết điểm. Nếu như vậy thì một khi tìm được không gian tiết điểm phù hợp ta cùng sư muội cũng hy vọng rời khỏi nơi đây. Nhưng thế nào mới tìm được tiết điểm, điều này hai người chúng ta quả thực không biết chút nào." Trầm ngâm một lúc, Nghiên Lệ cười khổ nói.
"Điều này hai vị đạo hữu cứ yên tâm. Ở phương diện này tại hạ có phương thức của mình. Chẳng qua để tìm kiếm cũng cần mất một đoạn thời gian, cần phải tránh khỏi sự truy tìm của đám người quỷ bà mới được. Mấy người bọn họ cho dù cuối cùng có lấy được thứ đó hay không, nhưng bởi vì Phù Du Tộc nên cũng sẽ không ở lại nơi này lâu. Trong khoảng thời gian giữa lúc bọn họ rời khỏi Minh Hà chi địa và người của Phù Du Tộc chưa đến sẽ là cơ hội tốt nhất để chúng ta tìm kiếm tiết điểm thoát đi. Hiện tại, chúng ta nên tìm một địa phương bí mật trốn tạm một thời gian ngắn đã." Hàn Lập từ từ nói, tựa hồ đầy tin tưởng đối với việc này.
Hai người Nguyên Dao Nghiên Lệ nghe vậy thì thấy cũng hợp lý, liên tục gật đầu đồng ý.
Trong khi ba người thương lượng độn quang vẫn không ngừng một chút nào, ba vệt sáng lướt qua không trung rồi biến mất phía cuối chân trời.
Mấy ngày sau, đoàn người Hàn Lập đã xuất hiện ở trên một nơi mênh mông là nước.
Quỷ dị là trên mặt nước xanh đen lại có một tầng hắc vụ lượn lờ phía trên.
Càng quỷ dị hơn là tại phiến thủy vực vô tận này, các hòn đảo lớn nhỏ dày đặc chi chít như sao trên trời.
Hàn Lập một hơi xâm nhập vào trong phiến thủy vực một ngày một đêm, vẫn không thấy bến bờ.
"Ta tạm ẩn thân ở nơi đây đi. Phiến thủy vực này lớn như vậy, chỉ sợ không thua gì đại dương. Cho dù đám yêu vương kia có truy tìm cũng không thể trong thời gian ngắn tìm ra được chúng ta. Hơn nữa ta mơ hồ cảm thấy ở sâu dưới đáy nước có không ít vật đáng sợ ẩn tàng. Có nhiều tồn tại đáng sợ như vậy, đám người quỷ bà cũng không thể quá tùy ý dùng thần niệm tra xét. Trên khía cạnh nhất định thì đây chính là một tấm chắn tốt của chúng ta" Hàn Lập bay đầu dừng lại độn quang, ánh lam mang trong mắt chợt lóe đảo qua mảng lớn hắc vụ nồng đậm ở phía dưới, chậm rãi nói.
Đám khí vụ ngưng kết nồng đậm đến vậy, bọn họ dọc đường đi cũng đã gặp không ít, nhưng dưới linh mục thần thông hắn mơ hồ nhìn thấy dưới đám hắc vụ này là một tòa tiểu đảo nho nhỏ.
Hai người Nguyên Dao tuy không thể nhìn thấy hòn đảo trong hắc vụ nhưng thấy Hàn Lập nói vậy thì cả hai cũng không chần chừ lập tức đáp ứng cùng Hàn Lập hạ xuống bên dưới hắc vụ.