Viên châu vang lên một tiếng nhỏ, lục mang đại phóng phun một đoàn thanh hà.
Trong hà quang có một vật như ẩn như hiện, linh quang tắt đi bắt đầu hiện ra nguyên hình.
Đây là một cây tùng cực lớn toàn thân đen nhánh sừng sững đứng giữa hư không.
Cây này quả thực lớn đến khó tin, nhưng ngoài hình dáng kỳ lạ ra thì từ dưới gốc lên đến ngọn như phảng phất có một giới tuyến vô hình, một nửa lá xanh um tùm, một nửa khô quắt héo rũ không một chiếc lá, giống như tử mộc vậy.
Đây là bản thể linh mộc của Mộc Thanh.
Nàng nhìn cây này sắc mặt vô cùng phức tạp, mười ngón tay không ngừng điểm ra.
Từng đạo pháp quyết nối tiếp nhau lóe lên rồi chui thẳng vào bên trong thân cây đen nhánh.
Cây này bỗng nhiên rung lên, từ từ hạ xuống dưới mặt đất. Cả bộ rễ cắm thẳng xuống dưới lòng đất, vững vàng bất động.
Mộc Thanh cũng không dừng tay, nàng lại há miệng phun ra một đoàn tinh huyết xanh biếc.
Máu này dưới sự thôi động của nàng bay tới hắc thụ rồi nhập thẳng vào bên trong thân cây, biến mất vô tung vô ảnh.
Trong miệng Mộc Thanh không ngừng lẩm nhẩm niệm chú ngữ.
Nàng nâng hai tay lên, từ lòng bàn tay phóng ra hai cột lục sắc quang trụ, đồng dạng nhập thẳng vào bên trong hắc thụ.
Chỉ là ngay sau đó, nơi tinh huyết vừa thấm vào đã bùng lên một thứ ánh sáng chói mắt, bề ngoài thân cây bắt đầu vặn vẹo biến hình… Một gương mặt như tượng gỗ điêu khắc dần dần hiện ra.
Gương mặt này không ngừng co giật, có vẻ thống khổ vô cùng.
Cẩn thận quan sát thì đây rõ ràng là khuôn mặt của thương viên kim linh.
"Còn không mau mau tỉnh lại!" Hai hàng lông mày Mộc Thanh nhíu lại, quát lên một tiếng sau đó tiếp tục đánh ra một đạo pháp quyết.
"Rắc rắc…" Giữa thân cây đen nhánh bỗng nhiên nứt ra một lỗ hổng, một viên hầu lông vàng từ trong đó nhảy ra.
"Tham kiến chủ nhân! Chủ nhân hoán tỉnh ta lại, chẳng lẽ là…" Kim viên vừa xuất hiện lập tức quỳ xuống mặt đất.
"Kim lão đứng lên đi. May mắn trước lúc xuất phát đã lưu lại một phân thần hóa thân của ngươi trong bản thể của ta. Hiện tại chủ nguyên thần của Kim lão đã vẫn lạc, ngươi giờ là Kim Linh." Mộc Thanh khẽ thở dài một hơi.
"Hóa ra là đã vẫn lạc. Thảo nào ta thủy chung không thể cảm ứng được bản thể tồn tại. Nếu như vậy từ nay về sau Kim Linh tiếp tục vì chủ nhân mà ra sức khuyển mã! Nhưng hiện tại chủ nhân không tiếc tinh huyết mà hoán tỉnh ta, hẳn là có chuyện cần Kim Linh làm." Thần sắc thương viên thoáng động, cung kính lên tiếng.
"Ừm! Ấn ký ta lưu lại trong cơ thể Hàn tiểu tử đã bị hủy diệt nên không thể cảm ứng được. Hiện tại ta chuẩn bị thi triển "Mộc chi lĩnh vực" để tìm kiếm tung tích của hắn. Nhưng kể từ đó sẽ không thể vận dụng sức mạnh của bản thể, cho nên cần ngươi giúp ta bảo vệ cho bản thể linh mộc. Ta ở nơi này đã bày ra Thanh Mộc Chu Thiên Đại Trận, cho dù tồn tại cỡ Lục Túc xâm nhập vào cũng sẽ bị vây khốn trong chốc lát, cũng đủ để ngươi mang theo bản thể của ta bình yên đào thoát." Mộc Thanh nghiêm nghị nói.