Nghe huyết bào nhân nói vậy, mỹ phụ đầu bạc nhíu mày, ánh mắt không ngừng chớp động.
"Nói tới việc đi ma phần, sợ rằng trì hoãn không ít thời gian. Vạn nhất viện quân Phù Du Tộc bỗng nhiên đuổi tới thì ai cũng không thể rời đi." Lục Túc lên tiếng.
"Hắc hắc, nếu Phù Du Tộc có thể tiến vào không gian này nhanh như vậy thì tên Phù Du Tộc còn sót lại phụ thần vào khôi lỗi kia cũng không cần liều mạng với chúng ta như vậy. Lúc đó hắn cứ ngồi yên chờ viện quân tới chẳng phải tốt hơn sao. Trong khoảng thời gian ngắn Phù Du Tộc có người tiến nhập vào đây được hay không đương nhiên là khó đoán được nên việc này quả có chút mạo hiểm; nhưng Lục Túc huynh đã độc hưởng Minh Hà thần nhũ nên ta cảm thấy huynh có mạo hiểm cùng chúng ta một chút cũng không có gì quá khó chứ?" Huyết bào nhân cười hắc hắc.
Vẻ mặt Lục Túc không chút biểu tình, nhưng ánh mắt liên tục chuyển động cân nhắc lợi hại. Sau một lúc mới chậm rãi nói:
"Được! Ta cùng các ngươi đến ma phần một chuyến. Nhưng chỉ có thể giúp thu lấy hai kiện ma khí, muốn bảo vật nhiều hơn nữa thì đạo hữu cần trông chờ vào bản lĩnh của chính mình."
"Ha ha, một lời đã định! Về phần Thối Tinh Chuyên này tại hạ tin tưởng lời của Lục Túc huynh nên không cần xuất thủ." Huyết bào nhân cười ha hả, thân hình tự động lui về đằng sau mấy trượng.
Hình dáng tử huyết khôi lỗi lúc này thu nhỏ lại không lớn hơn thường nhân bao nhiêu cũng đồng dạng lui về đằng sau vài bước.
"Lam đạo hữu, ngươi định thế nào?" Thấy Địa Huyết lão quái đã đồng ý với điều kiện đề ra, Lục Túc chuyển mắt nhìn về phía mỹ phụ đầu bạc, trong mắt ẩn ẩn lệ mang.
"Điều kiện của ta cũng giống như Địa Huyết đạo hữu, chẳng qua ta còn muốn thử xem Thối Tinh Chuyên này có thật là không thể phá vỡ hay không." Đồng tử mỹ phụ đầu bạc co rút lại, do dự một chút rồi nhạt giọng nói.
"Có thể! Đạo hữu ra tay công kích đi." Lúc Túc lập tức đáp ứng rồi lùi lại đằng sau. Khối Thối Tinh Chuyên kia bay lên trên cao cách đỉnh đầu hắn bảy tám trượng, huyền phù bất động.
Mỹ phụ đầu bạc nhìn chằm chằm vào Thối Tinh Chuyên, mục quang nóng bỏng. Đoạn phất tay áo, tám gã quỷ vương nháy mắt liền nhập lên người bà ta.
Hắc quang chớp động, trên người mỹ phụ đầu bạc đã có thêm một tầng hắc sắc chiến giáp, trong tay cầm một cây quái chùy.
Cánh tay khẽ chuyển động, nhất thời một trận quái khiếu từ trên chùy phát ra, tám bóng ảnh khô lâu tại đầu chùy cũng bùng sáng.
Lục Túc đảo mắt qua quái chùy, thanh âm không chút thay đổi:
"Bảo vật này của đạo hữu tuy thần thông không nhỏ nhưng cũng không thể phá vỡ Thối Tinh Chuyên. Chẳng qua như trước đã nói, Lam đạo hữu chỉ nên công kích Thối Tinh Chuyên, nếu trong lúc công kích mà động tay chân hay làm điều gì khác thì đừng trách tại hạ trở mặt vô tình."
"Có thể phá vỡ hay không để lát nữa rồi hãy nói." Mỹ phụ đầu bạc căn bản không để ý tới lời uy hiếp của Lục Túc, lập tức ném quái chùy về phía đối diện.