Một lúc lâu sau, lốc xoáy phía trên không bắt đầu dừng không tiếp tục xoay tròn.
Một viên cầu đen như mực đường kính lên tới hơn mười trượng từ trong lốc xoáy chậm rãi bay ra, thỉnh thoáng có hắc sắc quang hà thổi quét xuống cuồn cuộn rót âm khí vào hai cây phiên kỳ cực lớn ở giữa pháp trận.
Hai cây cự phiên này thông qua lực cấm chế đem một cỗ lực lượng tinh thuần rót vào bên trong trận nhãn.
Giờ phút này, đỉnh gò đất chỗ đặt pháp trận loại nhỏ hắc sắc quang hà tràn ngập. Thân hình ba người Hàn Lập hoàn toàn bị bao phủ trong đó, toàn một màu đen không nhìn thấy bất cứ thứ gì.
Ở phụ cận trừ bỏ tiếng vang trầm thấp do pháp trận vận chuyển ra thì không còn một tiếng động nào khác.
Theo thời gian trôi qua, hắc sắc quang cầu cực lớn huyền phù trên không trung cũng dần dần nhỏ đi, cũng bởi âm khí tinh thuần bên trong liên tục tuôn ra.
Bỗng nhiên ở phía dưới pháp trận truyền ra một tiếng hô thật lớn khiến hắc sắc quang hà nhộn nhạo hẳn lên.
Tiếp theo "phanh" một tiếng, một đoàn lục quang to bằng nắm tay phá vỡ hắc hà vọt ra bên ngoài rồi xoay tròn, có vẻ như muốn tìm phương hướng bay đi.
Tiếng hừ lạnh ở phía dưới vang lên, một đạo kim sắc kiếm quang từ dưới hắc hà nhanh chóng bắn ra hóa thành một đoàn kim mang chói mắt chém nát lục quang.
Hắc hà quay cuồng một trận rồi dần dần tản ra để lộ bóng dáng ba người đang ngồi xếp bằng bên trong.
Đồng thời âm thanh vận chuyển của pháp trận loại nhỏ cũng tạm thời dừng lại.
"Làm phiền hai vị đạo hữu, ấn ký thứ nhất đã được loại bỏ, chúng ta lại tiếp tục thôi!" Từ trong hắc hà truyền ra tiếng Hàn Lập, tuy có chút mệt mỏi nhưng vẫn không thể che hết sự hưng phấn bên trong.
"Hàn huynh, quán chú nhiều âm khí như vậy thân thể của huynh còn có thể chống đỡ được tiếp sao? Hay là nghỉ ngơi một chút rồi tiếp tục tiến hành?" Thanh âm nữ tử vang lên, giọng nàng đầy vẻ quan tâm.
"Đa tạ ý tốt của Nguyên cô nương, nhưng thời gian cấp bách, cần phải nắm chắc thời gian giải quyết hết ba ấn ký còn lại mới được, để chậm rất dễ sinh biến." Hàn Lập cười khổ một tiếng.
"Nếu Hàn huynh cảm thấy không sao thì ta cùng sư muội cũng không khuyên nữa. Đạo hữu nếu thấy thực sự không thể kiên trì thì cần phải nói một tiếng." Thanh âm nghiêm túc của Nghiên Lệ vang lên.
"Hàn mỗ đã biết. Chúng ta tiếp tục thôi!" Hàn Lập cười nhẹ, khẩu khí không hề do dự.
Nguyên Dao khẽ than nhẹ một tiếng. Hắc sắc hà quang bên trong pháp trận đại thịnh, tiếng ông minh tiếp tục vang lên.
Tại hắc hà, thân hình hai người Nguyên Dao trở lên mơ hồ, các nàng tiếp tục thi pháp phóng ra từng đạo hắc sắc quang trụ hướng thẳng vào cơ thể Hàn Lập.
Ngay lúc Hàn Lập bức ra rồi hủy diệt ấn ký đầu tiên thì ở cách chỗ bọn họ hơn mười ngàn dặm, tại một tòa núi cao hơn ngàn trượng có một người đang đứng trong lục quang mênh mông, vẻ mặt kinh nghi nhìn về phương hướng Hàn Lập.