Chỉ một thoáng, trong khu vực kim sắc quang trận bao phủ lại vang lên tiếng động vang vọng đất trời.
Quang mạc rung lên kịch liệt, mặt đất không ngừng bị xé rách phát ra tiếng ầm ầm không dứt. Lấy bề mặt cung điện ngầm làm trung tâm, mặt đất trong phạm vi vài dặm đều bị vô số đạo quang trụ thô to từ dưới phóng lên phá nát, ầm ầm sụp đổ.
Cung điện hoàn toàn đổ xuống, đến cuối cùng còn sót lại một hố lớn vô cùng.
Ở bên cạnh miệng hố cũng có vài vết nứt thất lớn như những con mãng xà to cả trượng uốn mình chạy dài hơn mười dặm ra phía ngoài.
Từ dưới hố phát ra tiếng nộ hống không ngừng, linh quang bùng lên rồi bắn ra khỏi miệng hố.
Trong đó có một đoàn linh quang ở hơn trăm trượng phía trước sau khi lao lên khỏi mặt đất thì lập tức phóng đi như chớp giật, phi thẳng tới lối vào lam sắc thông đạo rồi lao ra ngoài hắc sắc quang mạc.
Nó lập tức phá không mà đi, phóng thẳng về phương xa.
Vài đoàn linh quang ở phía sau lại lâm vào tranh đấu.
Chúng một mặt ra tay công kích lẫn nhau, một mặt đuổi rát theo quang đoàn phía trước.
Một quang đoàn trong đó đột nhiên thoát ly khỏi cuộc chiến, tự động biến đổi phương hướng đơn độc rời đi.
Trong nháy mắt, phụ cận hắc sắc quang mạc lại yên tĩnh trở lại, không có một tiếng động.
Hàn Lập một mặt dùng thanh hà cuốn lấy hai người Nguyên Dao mà phóng đi, một mặt cẩn thận dùng thần thức xem xét tình trạng ấn ký bên trong cơ thể.
Hoàn hảo! Ấn ký cho đến bây giờ vẫn còn bị phong ấn, chưa hề bị kích động.
Hàn Lập lúc này mới an tâm một chút, nhưng cũng không hề dám buông lỏng hoàn toàn. Hắn biết rõ là vì mấy tên yêu thương có việc bên người nên không rảnh phân tâm để ý tới hắn. Chờ đám người Lục Túc giải quyết xong mọi việc thì chắc chắn sẽ thôi động ấn ký.
Hắn căn bản không thể áp chế được lâu.
Cho nên Hàn Lập mang theo hai người nhưng không định điên cuồng cắm đầu chạy trốn.
Bay được hơn trăm ngàn dặm, phía trước xuất hiện một phiến núi non nồng đậm âm khí.
Trong lòng Hàn Lập thoáng động tự đánh giá một chút rồi lập tức mang theo nhị nữ hạ xuống đó.
Thoáng chớp lên vài cái, thanh hồng đã nhập vào bên trong hắc khí biến mất vô tung vô ảnh.
Phiến núi non này cũng không hoang vắng tiêu điều như Hàn Lập tưởng, từng ngọn núi nhấp nhô bất đồng, ngoại trừ một số bụi cây màu xám thấp bé thì còn có cả đại thụ sinh trưởng.
Nhan sắc của cây cối nơi đây có chút ảm đạm, nhưng cành lá lại cực kỳ tươi tốt, cơ hồ bao phủ hơn một nửa đỉnh núi.
Hàn Lập bay trong vùng hắc khí một lát rồi quyết định hạ xuống một hẻm đá nhỏ.
Thần niệm của hắn đảo qua nơi đây xác định không có quỷ vật cường đại cư trú thì lập tức vung tay phóng ra một thanh kim sắc tiểu kiếm.