Đại bàng trên không tung cánh hóa thành một dải sáng xanh bay đi, mỗi lần vỗ cánh lại lướt qua hơn mười trượng, tiếng sấm từ hai cánh nổ rền vang bầu trời.
Tuy đang hóa thân đại bàng nhưng trong cơ thể Hàn Lập cũng không ngừng vận chuyển Đại Diễn Quyết, cố lấy thần niệm cường đại bao phủ ấn ký của bốn đại yêu vương lưu lại.
Chỉ là ấn ký của bốn đại yêu vương quả thực quá mức mạnh mẽ, cho dù liên tục thi triển qua nhiều loại bí thuật của Đại Diễn Chân Kinh, đồng thời mượn Thiên Bằng lực sau khi biến thân cũng chỉ tạm thời phong ấn được mà thôi, phỏng chừng sau một ngày đêm ấn ký sẽ phá ấn mà ra.
Hàn Lập làm vậy đương nhiên muốn đám yêu vương Lục Túc tưởng rằng hắn đã chết để tiện bề hành động.
Việc cần làm hiện nay là nhanh chóng cứu thoát hai người Nguyên Dao từ trong tay quỷ bà, sau đó tìm một chỗ âm khí nồng đậm để hai người bọn họ giúp hắn khu trục ấn ký. Làm được vậy thì hắn mới có thể giải trừ được mối họa trong lòng.
Nếu dưới tình huống bình thường thì Hàn Lập tất nhiên không thể thành công, nhưng hiện nay lại xuất hiện thêm Minh Lôi Thú nên cũng không thể nói trước.
Tính ra khoảng thời gian hắn thu hút Minh Lôi Thú giúp đám yêu vương kia cũng không quá dài, bọn họ hẳn là đã tiến vào Thần Trì. Không lâu nữa, cho dù bọn họ biết Minh Lôi Thú quay về nhưng với việc coi trọng Minh Hà thần nhũ như vậy thì bọn họ cũng sẽ không dễ dàng dời bỏ.
Còn Minh Lôi Thú sau khi thoát khỏi sự vây khốn của Cửu Cung Thiên Càn Phù thì nổi giận đùng đùng lập tức trở về sào huyệt. Hẳn là vừa lúc ngăn chặn mấy yêu vương này.
Đến lúc đó tranh đấu nổ ra, chỉ cần hắn không đụng phải đám người Lục Túc hay Mộc Thanh ngăn cản thì cơ hội cứu hai người Nguyên Dao là không nhỏ.
Trong lòng Hàn Lập cẩn thận cân nhắc, đại bàng do hắn hóa thành vẫn bay như chớp giật về lối cũ.
Mắt thấy một dải núi non màu xám hiện ra trước mặt, toàn thân đại bằng bỗng nhiên phát ra từng tiếng vang trầm thấp.
Thanh quang chợt lóe, đại bàng đã biến lại thành hình người.
Một khối ngọc bài màu trắng thoáng chốc vọt ra từ ống tay áo Hàn Lập rồi từ từ hạ xuống tay hắn.
Trên ngọc bài có khắc một Cửu Cung đồ thật lớn, chỉ là lúc này ở trên bề mặt đã xuất hiện dày đặc vết nứt rạn.
Hàn Lập biến sắc, theo bản năng hắn quay đầu nhìn ra sau, đoạn thu lại ngọc bài rồi lấy ra một tấm phù màu tím mặt ngoài linh quang chớp động không ngừng.
Đây đúng là Thái Nhất Hóa Thanh Phù!
Hàn Lập không chút chần chừ lập tức khoát tay điểm lên trên thân phù một chỉ.
Lá phù sắc tím bùng lên tỏa ra vô số phù văn màu bạc lập lòe bao phủ toàn thân Hàn Lập, bay múa không ngừng.
"Phốc phốc" – Sau vài tiếng vang nhỏ, những đám phù văn này hóa thành từng đoàn ngân vụ, trong chớp mắt đã phủ kín thân thể hắn.