Hàn Lập bên cạnh lôi vân cũng không nhàn rỗi, hai tay hắn đồng thời huy động ném ra vô số phù lục, ngân sắc phù văn như ẩn như hiện.
Phù lục này có vẻ thần bí dị thường, tất cả có khoảng một trăm linh tám lá.
Hai tay Hàn Lập liên tục bắt quyết rồi chỉ về phía lôi vân, thần sắc đầy vẻ ngưng trọng!
Nhất thời, toàn bộ phù lục hóa thành hơn trăm đoàn ngân mang, tất cả bùng lên quang mang chói mắt rồi biến mất vô ảnh vô tung.
Ngay sau đó, phía thiên không trên lôi vân lại lóe lên ngân quang, một trăm lẻ tám lá phù đồng thời hiện lên.
Chúng quay tròn một vòng, tự sắp xếp thành một đồ án kỳ quái bao phủ lôi vân ở bên dưới.
Hàn Lập thôi động pháp quyết, tất cả phù lục đồng thời bạo liệt tạo thành một quang trận cực lớn mênh mông ngân hà.
Ở phía trong trận, bóng ảnh cung điện như ẩn như hiện, phảng phất như không phải vật nơi trần thế.
Bên ngoài cung điện ngân quang xán lạn, vô số phù văn không ngừng bay múa, tiếng tiên nhạc réo rắt giữa hư không khiến tâm hồn người ta thư thái.
Nhưng đúng lúc tâm hồn người ta bị câu dẫn thì tiếng tiên nhạc lại ngưng bặt!
Hàn Lập vừa thấy quang trận thành hình thì mừng rỡ, lập tức thi pháp. Quang trận cực lớn từ từ ép xuống phía dưới.
Đi!
Đúng lúc này, một tiếng thú rống từ trong lôi vân truyền ra.
Sau vài tiếng sấm nổ khiến thiên địa rung chuyển thì toàn bộ thanh sắc lôi vân trở lên hỗn loạn. Đột nhiên có mấy đạo ngân sắc điện hồ thô to phá vỡ lôi vân mà xông ra.
Điện hồ trong lôi vân tựa như thần long vơn mầy, triển hiện thần uy.
Một lát sau, cả đám lôi vân to lớn đã bị tiếng rống quét tan không còn một mảnh.
Lôi vân vừa tản thì hồ quang cũng theo đó mà biến mất.
Thân hình Minh Lôi Thú lại một lần nữa xuất hiện.
Bộ dạng con thú này có vẻ khá chật vật, lớp vảy trên người ảm đạm vô quang, lại loáng thoáng có vết cháy đen. Chỉ có chiếc độc giác trên đầu còn lập lòe ngân quang, một luồng điện hồ mỏng như sợi tơ không ngừng di chuyển xung quanh.
Ngân hồ thô to vừa rồi chính là do độc giác này phát ra.
Nhưng điều khiến Hàn Lập kinh hãi chính là khi con thú này vừa hiện hình thì lập tức há miệng phun ra một đoàn huyết quang.
Trong đoàn huyết quang này điểm điểm kim mang. Đây rõ ràng là ba đầu Phệ Kim Trùng thành thục thể lúc trước bị nuốt vào.
Chúng đã bị con thú này dùng pháp lực cường đại mạnh mẽ bức ra khỏi cơ thể.
Thần thông như thế khiến tâm can Hàn Lập lạnh buốt.
Lúc Phệ Kim Trùng ngoài ý muốn bị con thú này nuốt vào trong bụng thì hắn đã vô cùng mừng rỡ, trong thâm tâm đã xuất hiện ý định diệt thú. Nhưng khi thấy cảnh này thì hắn biết đó chỉ là si tâm vọng tưởng, nên lập tức ném bỏ ý định này ra khỏi đầu.
Ánh mắt Hàn Lập lại đảo qua khẩu Thanh Trúc Phong Vân Kiếm đang trôi nổi tại bên cạnh Minh Lôi Thú, thân kiếm lóe lên kim quang nhàn nhạt.