Vật còn lại là một quái vật cả người tối đen như mực, trên đầu mọc ra những chiếc râu rất dài, sáu chi như sáu thanh đao.
Quái vật này không lớn hơn so với huyết hồng khôi lỗi là bao, nhưng trên người trải rộng lông mao cứng rắn, hai mắt hắt ra những tia hồng quang lành lạnh, sau lưng bốn cái cánh đang phe phẩy.
Nhưng chỉ có một đầu con quái trùng khổng lồ.
Con quái trùng này cùng tử huyết khôi lỗi tiến lại gần trùng ảnh, thực sự có thể chống lại tiếng tiêm minh mà vẫn bình yên vô sự, hơn nữa chúng chớp động liên tục đầy quỷ dị, từng đạo ánh sáng màu đỏ nhìn như xuyên thủng thân hình cả hai, nhưng trên thực tế chỉ là đánh trúng hư ảnh của bọn họ mà thôi.
Tử huyết khôi lỗi vừa tránh né đồng thời trong tay vừa xuất hiện một thanh búa lớn, từng đạo phủ mang hình bán nguyệt chém xuống tới tấp.
Con cự trùng màu đen công kích lại càng thêm quỷ dị, sáu chi chớp động liên tục đồng thời bắn ra rất nhiều đạo ánh sáng màu đen.
Công kích của hai người hơn phân nửa đều bị cột sáng màu đỏ tiêu diệt chỉ số ít thông qua cự võng nhưng vừa tiến tới cách trùng ảnh hơn mười trượng, đã bị một tầng vô hình lực ngăn cản.
"Đây là cái gì, chẳng lẽ là tồn tại cấp yêu phù!" Mỹ phụ vừa thấy trùng ảnh, nhất thời hô lên thất thanh.
"So với việc này, ta càng cảm thấy hứng thú với bản thể của Lục Túc đạo hữu." Đồng tử Mộc Thanh co rụt lại, lẩm bẩm trong miệng.
"Mộc đạo hữu, hiện tại cũng chưa phải lúc tranh luận việc này. Tồn tại Thiên phù cấp của Phù Du tộc gân sánh ngang với chân linh, nếu thực sự xuất hiện nơi đây, ta nghĩ rằng không có ai có thể thoát khỏi" Mỹ phụ từ trong kinh hãi tỉnh táo lại, nét mặt nhăn nhó nói.
"Chẳng lẽ Lam tỷ tỷ nhìn không ra sao? Xuất hiện nơi này chỉ là ảo ảnh của thiên phù cấp tồn tại mà thôi. Dường như là do gã khỗi lỗi bị đám người Lục Túc đuổi giết sử dụng bí thuật gì đó mà triệu hồi. Ảo ảnh này một khi hao hết uy năng, sẽ ngay lập tức biến mất. Lục Túc cùng Địa Huyết hẳn chắc chắn rất hiểu điểm này. Lúc này mới không ngừng kéo dài thời gian!" Mộc Thanh bình tĩnh dị thường nói.
"Ảo ảnh!"
Mỹ phụ đầu bạc ngẩn ra, lập tức cũng cẩn thận đánh giá hư ảnh của con bọ ruồi khổng lồ kia, một lúc sau mới thở dài, yên tâm nói:
"Đúng vậy, chỉ là ảo ảnh mà thôi, đại khái chỉ có hai ba thành uy năng của thiên phù chân chính. Hơn nữa ảo ảnh cũng không có thần niệm chủ thể, nếu không hai người Lục Túc bọn họ cũng không có cách duy trì lâu. Nhưng những công kích này cũng có điểm lợi hại. Khôi lỗi cùng Lục Túc vẫn không dám đón đỡ công kích."
"Đây là lẽ tự nhiên, cho dù chính là hư ảnh uy năng đơn thuần, thiên phù cấp tồn tại trong Phù Du tộc cũng xấp xỉ chân linh. Chúng ta làm sao có thể ứng phó!" Mộc Thanh khẽ nhếch miệng.