Hàn Lập nghe được truyền âm này tuy bên ngoài nét mặt không lộ sắc nhưng trong lòng cũng đã động.
Nhưng hắn chưa kịp truyền âm trả lời thì bỗng nhíu mày, lập tức quay đầu về một phương khác nhàn nhạt nói: "Người nào lén lút trốn ở nơi đó!"
Lời này của Hàn Lập khiến hai người Nguyên Dao hoảng sợ, đám cao giai yêu vật tại phụ cận cũng ngẩn ra đồng thời nhìn về nơi đó bộ dạng như lâm đại địch "Ha ha, thần thông của Hàn đạo hữu quả là bất phàm, một chút thần thông ẩn nặc của Kim mỗ không thể dấu diếm đạo hữu." Một trận cuồng tiếu từ hư không truyền ra. Kim quang lóe lên, một đạo kim ảnh từ hư không mà hiện – đây chính là kim mao thương viên Kim Linh. Tuy trong miệng hắn cười lớn nhưng ánh mắt nhìn Hàn Lập lại trở lên băng hàn vô cùng. Còn hai người Nguyên Dao Nghiên Lệ vừa thấy kim viên thì liền đổi sắc mặt. Các nàng ở Địa Uyên nhiều năm như vậy nên đương nhiên biết rõ sự lợi hại của kim viên, ngay cả khi hai nàng vô cùng tin tưởng vào thực lực Hàn Lập thì cũng không dám hi vọng hắn có thể đánh được tồn tại cấp Luyện Hư hậu kỳ, lại còn hơn mười cao giai yêu vật khác. Muốn thoát thân quả là si tâm vọng tưởng.
Chúc mừng Kim huynh cũng đã bình yên thoát khỏi hiểm cảnh! Hàn mỗ cùng đạo hữu lạc nhau trong sương mù quả thực vô cùng lo lắng, nhưng xem ra là tại hạ đã quá lo nghĩ rồi. Với tu vị của Kim huynh quỷ vật đâu thể gây khó khăn." Mục quang Hàn Lập lóe lên, bất động thanh sắc nhàn nhạt nói. "Tại hạ tuy có chút bản lĩnh bảo mệnh nhưng so với Hàn đạo hữu thì kém xa. Đạo hữu lấy tu vị Linh tướng lại có thể tự mình rời khỏi sương mù – điều này mới khiến Kim mỗ cực kỳ khâm phục." Gương mặt đầy lông của Kim Linh khẽ cười. "Hàn mỗ đâu có được bổn sự đó, tất cả là nhờ Nguyên tiên tử cùng Nghiên đạo hữu tương trợ." Hàn Lập lắc đầu trả lời. "Hai vị tiên tử cho dù có biện pháp thoát ra khỏi sương mù nhưng nếu không được Hàn huynh xuất thủ tương trợ thì chỉ sự cũng không thể ứng phó với nhiều lệ quỷ hung phách được." Kim Linh tỏ vẻ từ chối bình luận. Hàn Lập cũng chỉ cười mà không nói, nhưng trong đầu đang không ngừng tính toán. Tuy rằng hắn tự tin thần thông bản thân không dưới Kim Linh, thậm chí hơn mười cao giai yêu vật kia đồng loạt ra tay thì hắn cũng nắm chắc bảy tám phần bình yên bỏ chạy. Nhưng đó là tình huống chỉ có một mình hắn, nếu mang theo hai người Nguyên Dao Nghiên Lệ thì hắn không nắm chắc đủ năm phần. Một chuyện mạo hiểm lớn như vậy không đáng để làm. Dù sao nơi này cũng là Minh Hà chi địa luôn có những chuyện quỷ dị không thể đoán trước, vậy cứ nên chờ một cơ hội khác là hơn. Thoáng chốc Hàn Lập đã có quyết định nên lúc này thong dong cùng Kim Linh nói chuyện phiếm. Kim viên thấy Hàn Lập vẫn không có dị động thì cũng yên tâm, đồng dạng mỉm cười đối đáp. Thoạt nhìn thì hai người không khác hảo hữu tương giao nhiều năm; ngay lúc bọn họ nói chuyện thì lục quang chợt lóe phía chân trời, độn quang không một tiếng động – đây chính là Mộc Thanh chân đạp kim hoa phi độn trở về. Hàn Lập thoáng ngẩn ra nhưng lập tức nhớ đến việc nàng có sở hữu một loại độn thuật quỷ dị như truyền tống trận thì thoáng giật mình. Lục quang chớp lên vài cái đã xuất hiện phía trên đỉnh đầu đám người Hàn Lập, thân hình Mộc Thanh cũng hiện lên rõ ràng. "Tham kiến chủ nhân!" Kim viên khom người, cung kính lên tiếng. "Kim lão vẫn bình yên vô sự, thật là chuyện may mắn." Mộc Thanh vừa thấy kim viên trở lại thì sắc mặt liền tỏ ra vui mừng. "Cũng là nhờ vài món hộ thân bảo vật chủ nhân ban thưởng lúc trước, nếu không chỉ sợ Kim Linh cũng không thể bình yên vô sự trong đám quỷ vật. Cuối cùng lại nhờ vào đại thần thông của hai vị Lục Túc đại nhân và Địa Huyết đại nhân mới có thể thoát ra." Kim Linh cung kính đáp. "Ừm, cơn lốc vừa rồi đúng là do Lục Túc đạo hữu ra tay. Đây cũng là lần đầu ta biết Lục Túc đạo hữu còn tinh thông phong thuộc tính thần thông." Mộc Thanh chậm rãi nói, trong lời nói dường như hàm chứa một chút khó hiểu. "Lục túc đại nhân thần thông to lớn đã vượt xa so với dự đón, chẳng qua cũng nhờ vậy mà mới có thể dễ dàng tiêu diệt mấy quỷ vật và khôi lỗi đó." Kim Linh trầm giọng nói."