"Việc này không nên chậm trễ, lập tức đi thôi. Nếu chậm một chút nữa thì đám quỷ vật sẽ lại kéo tới đây."
Hàn Lập kìm chế sự hưng phấn trong lòng, thận trọng nói.
Hai người Nguyên Dao cũng không có ý kiến. Ba người cùng đám quỷ binh còn sót lại lập tức khống chế độn quang rời khỏi nơi đây! Trên đường đi, Nguyên Dao và Nghiên Lệ thi triển hợp độn (hai độn quang hòa vào làm một) cả hai nắm lấy tay nhau cùng thi pháp.
Trên hai người tỏa ra hắc bạch lưỡng sắc linh quang, đoạn cả hai hé miệng tự phun ra hai khỏa viên châu hai màu đen trắng khắc nhau.
Hai hạt châu vừa xuất hiện đã dung hợp thành một thể, biến thành một hạt châu lớn cỡ nắm tay, nửa đen nửa trắng.
Nghiên Lệ cùng Nguyên Dao trong khi độn quang đều nhắm chặt hai mắt thao túng hắc bạch viên cầu dẫn Hàn Lập bay về một phương.
Nhìn thấy bí thuật kỳ lạ như vậy, Hàn Lập có chút bán tín bán nghi nhưng cũng chỉ có thể bay theo hai người.
"Hàn huynh, chúng ta dùng bí thuật quỷ đạo tuy có thẻ thoát ra khỏi sương mù nhưng không thể thay đổi phương hướng trong khi thi pháp, nếu không chẳng khác nào kiếm củi ba năm đốt một giờ." Nghiên Lệ bỗng nhiên lên tiếng.
Vẻ mặt Hàn Lập thoáng biến sắc, hắn không khỏi lên tiếng hỏi:
"Nói như vậy, trên đường cho dù có gặp được quỷ vật thì cũng phải trực tiếp vượt qua."
"Đúng vậy! Hàn huynh nên biết bí thuật của chúng ta tuy có thể loại bỏ sương mù nhưng vẫn bị quỷ vật cuốn lấy, không thể rời đi!" Nghiên Lệ cười khổ một tiếng.
"Hừ, chỉ cần không chạm phải những tồn tại cường đại như Lục Túc và Mộc Thanh thì có thể trực tiếp vượt qua được! Các quỷ vật lợi hại giờ này có lẽ đang cuốn lấy bốn yêu vương." Hàn quang trong mắt Hàn Lập chợt lóe, cười nhạt một tiếng.
Cho dù lúc trước có thấy Hàn Lập ra tay nhưng khi nghe thấy hắn lớn tiếng như vậy thì sắc mặt Nghiên Lệ cũng ngẩn ra, tỏ vẻ quái dị.
"Thế nào, chẳng lẽ Nghiên đạo hữu thấy Hàn mỗ nói vậy là quá tự đại?" Hàn Lập rất tinh ý, lập tức nhìn thấu suy nghĩ của Nghiên Lệ nên nhàn nhạt nói.
"Tiểu muội đâu dám nghĩ như vậy! Thiếp thân cùng Hàn huynh chưa có thâm giao gì, nhưng cũng nghe tới chuyện Hàn huynh tại Nhân giới có thể dễ dàng tiêu diệt tồn tại đồng giai. Những chuyện như vậy tiểu muội đã nghe sư muội nói không biết bao nhiêu lần." Nghiên Lệ khẽ nở nụ cười.
Hàn Lập cảm thấy bất ngờ, không khỏi liếc mắt nhìn Nguyên Dao một cái.
Tuy hai mắt nàng đang nhắm nhưng trên gò má đã ẩn ẩn sắc hồng.
"Hàn đạo hữu đã tự tin như vậy thì sợ rằng thần thông đã có thể so sánh với tu sĩ Luyện Hư." Ánh mắt Nghiên Lệ khẽ chuyển, tiếp tục mở miệng.
"Chỉ cần không đụng phải tồn tại Luyện Hư hậu kỳ thì tại hạ có thể chống lại." Hiện giờ không phải lúc khiêm tốn nên Hàn Lập thật tâm trả lời.