Mộc Thanh nghe vậy cười, không thèm để ý, bàn tay lật lại, trong tay xuất hiện ba viên châu màu đỏ nhỏ bằng ngón cái, trong suốt chớp động. Lục Túc thì lắc hai vai một cái, hắc quang thiểm động, trên lưng sinh ra hai cánh tay, một tay cầm lấy một hắc sắc lệnh bài hình tam giác, một tay kia cầm lấy một kiện lam sắc bảo vật hình toa.
Hai tay trước người bắt quyết, sau đó phốc xuy một tiếng, một đạo hắc sắc quang trụ từ miệng phun ra, lập tức đánh tới ngân hà. "Ầm" một tiếng, cũng không biết hắc sắc quang trụ có đại thần thông gì, mà khi ngân hà vừa tiếp xúc liền hiện ra trạng thái bất định, phát ra từng trận oanh minh.
Mộc Thanh bên cạnh thấy vậy, không chút do dự giơ tay lên.
Nhất thời ba huyết hồng viên châu bắn thẳng ra, hóa thành ba khối huyết sắc hỏa lôi.
Sau khi ba tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, ngân hà bắt đầu lung lay bất ổn.
Ngân hà cùng hắc quang, huyết diễm nhất thời đan xen vào nhau, cả thông đạo cũng chớp động.
Hàn Lập đứng ở phía sau Mộc Thanh và Lục Túc thấy vậy, sắc mặt không khỏi biến sắc.
Khe không gian sụp đổ, mặc dù hắn đã từng trải qua mấy lần, cũng đã sống sót trong không gian tiết điểm. Nhưng thật ra hắn cũng không nắm chắc có thể sống sót trong khe không gian sụp đổ. Trước kia may mắn sống sót chỉ là do vận khí hắn tốt mà thôi. Trừ phi tu luyện tới Đại Thừa Kỳ hoặc là Chân Linh thì bất luận kẻ nào cũng không dám thông qua không gian. Đúng lúc này, hai cánh tay vừa mới mọc ra của Lục Túc đồng thời huy động.
Tam giác lệnh bài chấn động, thả ra vô số xích hồng lôi hỏa, phóng về địa phương trước mặt. Mà kiện pháp bảo hình toa kia thì phát ra tiếng vù vù, chợt hóa thành một đạo lam hồng bắn nhanh ra. Lúc này hai tay áo Mộc Thanh cũng phất lên, vô số lục mang bắn ra. Sau khi có thêm ba đòn công kích, ngân hà dần hỏng rồi biến mất.
Sau khi bức ngân hà lùi về sau hơn mười trượng, rốt cục một tiếng kinh thiên động địa vang lên, sau đó ngân hà hoàn toàn biến mất. Chướng ngại không gian bị đả thông, hiện ra một thông đạo không gian. Ánh mắt Hàn Lập chợt lóe, nhìn rõ mọi thứ trong thông đạo. Bên ngoài là bạch sắc quang mang thiểm động bất định, đồng thời một luồng gió lạnh mãnh liệt thổi tới.
Cho dù Hàn Lập có linh quang hộ thể, nhưng khi gió thổi đến vẫn rùng mình một cái.
Hàn ý trong gió có thể xuyên qua linh qua, trực tiếp truyền đến thân thể, nếu không phải trên người hắn có ngũ sắc hàn diễm thì lần này đã ăn đau khổ không nhỏ.