Xuất hiện một màn làm người ta kinh ngạc.
Sau khi huyết cầu hút thứ màu đỏ vào, khí tanh biến mất, phát ra mùi hương cực kỳ nồng nặc. Đám yêu vật phía dưới một trận xao động. Riêng yêu thú cấp cao thì tốt hơn, mặc dù rất them nhưng cuối cùng vẫn có thể khống chế được cử động bản thân,
Yêu vật cấp thấp thì linh trí không cao, lộ ra vẻ khát vọng, có chút ngo ngoe muốn động. Về phần quỷ binh cùng khôi lỗi trong hắc phong thì lại bình yên không động. Bỗng nhiên một tiếng hừ lạnh từ không trung phát ra, một cổ hàn khí từ trên trời giáng xuống, trong nháy mắt đã bao phủ cả mảnh thiên địa này làm cho tất cả yêu vật run sợ. Trong tim không còn lại một chút dục vọng nào. Đúng là Lục Túc đã sớm dự liệu được việc này, từ trên người bộc phát ra linh áp cực kỳ kinh người. Hàn Lập thấy vậy thì trong lòng đại lẫm. Từ khi hắn gặp qua tồn tại Hợp Thể Kỳ thì Lục Túc tuyệt đối là kẻ cường đại nhất. Chẳng lẽ là Hợp Thể Hậu Kỳ? Hàn Lập không khỏi thầm nghĩ, đồng thời không nghĩ sẽ đối kháng với người này.
Có lẽ lấy thần thong của hắn, trước mặt những yêu vương khác còn có một cơ hội chạy thoát, nhưng trước mặt vị này lại không có bất cứ cơ hội nào. Lúc này đây, Mộc Thanh đứng trước huyết cầu lẩm bẩm, hơn mười yêu vật cấp cao bắn nhanh xuống phía dưới, bộ dáng hoảng hốt, chạy trối chết.
Cơ hồ cùng lúc đó, từ trong huyết cầu truyền ra tiếng sấm ầm ầm, không gian gần đó ba động một trận, một đoàn ngân sắc vân hà hiện ra, sau đó xoay quanh một trận, hình thành một dòng suối cự đại.
Dòng suối có đường kính chừng mười trượng, ngân hà bên trong quay cuồng, hơn nữa càng lúc càng sang, đồng thời truyền ra từng trận bạo minh, phảng phất như có vật gì đó muốn phá không thoát ra. Thần sắc Hàn Lập vừa động, hai mắt nhíu lại một chút, trong mắt hiện lên một tia lam mang. Người khác có thể không phát hiện, nhưng Hàn Lập lại nhìn rõ rang.
Chỉ thấy chỗ không gian sâu trong dòng suối, ngân hà phảng phất ngừng lại, kịch liệt chấn động. Tiếng bạo minh đúng là phát ra từ đó. Đột nhiên vang lên một tiếng "rắc" giống như đồ sứ bị vỡ, đồng tử Hàn Lập chợt co lại.
Không gian trong dòng suối rốt cục vỡ ra, hắc quang chợt lóe, từ bên trong vươn ra một cánh tay đầy lông màu bạc, sau khi huy động vài cái, lập tức một cánh tay thứ hai lộ ra. Hai cánh tay nắm lấy hắc động tách ra, không gian gần đó vỡ nát, ngân sắc tuyền qua gào thét một tiếng rồi hóa thành ngân tinh biến mất.