Hàn Lập đảo thần niệm qua mộc hạp, tiếp theo lại dùng tay vuốt ve vật ấy một chút, trầm ngâm không nói gì.
Sau một lúc lâu, hắn mở mộc hạp ra, "vù" một tiếng, từ bên trong bay ra một viên châu màu đen.
Viên châu này xoay tròn trước mặt Hàn Lập, hóa thành một đoàn hắc hà, sau đó biến mất không thấy bóng dáng. Mà cơ hồ cùng lúc đó, Hàn Lập chỉ cảm thấy trong lòng bàn tay như có một mặt trời, trong lòng vừa động, hắn bỗng nhiên khoát tay. Chỉ thấy trong lòng bàn tay hiện ra mấy chữ nhỏ quỷ dị, chỉ lớn bằng hạt gạo, vô cùng mờ nhạt. Hàn Lập nhìn một cái rồi run cổ tay lên, sau khi thanh quang chớp động, mấy chữ nhỏ liền biến mất.
Hắn thoáng trầm ngâm, sau đó thanh quang nổi lên, hóa thành một đạo thanh hồng bay ra khỏi tĩnh thất, thẳng đến đại môn của động phủ.
Một lúc sau, ngay tại một sơn cốc vô danh, một đạo thanh hồng giống như du long bắn nhanh tới, thanh quang nội liễm, thân hình Hàn Lập liền xuất hiện. Hắn nhìn sơn cốc phía dưới vài lần, rồi từ từ bay xuống. Diện tích sơn cốc này bất quá chỉ hơn ngàn trượng, một mặt sơn cốc có đống loạn thạch, Hàn Lập liền hạ xuống đó. "Hàn mỗ đã đến đúng hẹn, nhị vị đạo hữu xin hiện thân." Hai chân Hàn Lập vừa chạm đất liền bất động thanh sắc nói. "Ha ha, Nghiên sư tỷ, ta đã nói chút thuật ẩn thân đó không thể gạt được Hàn huynh mà." "Ta cũng biết thần thông của Hàn đạo hữu khẳng định là bất phàm, chẳng qua chỉ muốn thử một lần mà thôi." Sau một trận cười khẽ, hôi sắc quang hà nổi lên, hai nữ tử dung mạo xinh đẹp hiện ra. Một người da thịt trắng như tuyết, một người vóc dáng nhỏ nhắn xinh xắn, kiều mỵ vô cùng, cả hai cùng cười tươi. Đúng là nhị nữ Nguyên Dao và Nghiên Lệ!
Mộc hạp mà Hàn Lập nhận được ở trong động phủ chính là được luyện chế từ Dưỡng Hồn Mộc lấy được tại Hư Thiên Điện, hắn chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra.
Chính là không biết nhị nữ thi triển thần thông thần bí gì, mà lại có thể thần không biết quỷ không hay đưa mộc hạp đến mật thất của hắn. "Quả nhiên là nhị vị đạo hữu! Nguyên cô nương, khi xưa từ biệt tại Loạn Tinh Hải, tại sao đến bây giờ lại xuất hiện?" Hàn Lập nhìn nhị nữ, trên mặt chợt lóe lên một tia dị sắc, từ từ hỏi. "Hàn huynh, chẳng lẽ huynh giễu cợt tiểu muội sao, huynh nhìn ta và Nghiên sư tỷ không có gì lạ sao?" Nguyên Dao thu hồi vẻ tươi cười, thở dài một hơi.
"Điều này cũng đúng, là Hàn mỗ xuất ngôn không đúng, bất quá, ta thấy nhị vị cô nương cũng không giống như là quỷ vật, trong đó chắc có chút kỳ hoặc nào đó." Hàn Lập cảm thấy âm khí kinh người trên người nhị nữ, nhướng mày nói.