Nhưng ngay khi Hàn Lập đánh giá tồn tại cổ quái này thì một gã huyết bào nhân đột nhiên nói: "Như thế nào, Hàn đạo hữu cảm thấy hứng thú với Linh Thị sao?" "Linh Thị? Vãn bối kiến thức hạn hẹp, thật đúng là lần đầu tiên nghe nói." Hàn Lập ngẩn ra, thành thật trả lời. "Hắc hắc, đạo hữu không nghe nói cũng không có gì ngạc nhiên, Linh Thị này vốn là một loại bán khôi lỗi mà lão phu luyện chế." Giọng nói huyết bào nhân kia có một tia đắc ý. "Bán khôi lỗi? Vãn bối sau này cũng muốn nhìn một chút." Hàn Lập chợt kinh ngạc, cung kính trả lời.
"Hàn đạo hữu cảm thấy hứng thú với Linh Thị, xem ra cũng hiểu về khôi lỗi thuật. Lão phu có thể chỉ điểm cho người một chút, nhưng hiện tại chúng ta đi đến Âm Hỏa Điện cái đã!" Một huyết bào nhân khác chợt lóe dị quang nói.
Hàn Lập tự nhiên sẽ không phản đối, gật đầu đáp ứng.
Vì thế đoàn người đi vào trong cung điện, cửa điện tự đóng lại.
Mà quy thú đứng trước cửa điện cũng thản nhiên lặn xuống hồ dung nham. Sau thời gian một chén trà nhỏ, Hàn Lập và hai gã huyết bào nhân xuất hiện trong một tòa điện diện tích hơn trăm trượng.
Nơi này bất luận là đồ vật hay thứ gì đi nữa thì cũng đều dùng hắc hồng ngọc thạch quái dị luyện chế thành, chạm vào có cảm giác nóng bức, nhưng khi nhiệt lượng này chui vào cơ thể lại biến thành lạnh.
Nóng lạnh có chút kỳ diệu, Hàn Lập cảm thụ được điều này nên âm thầm để ý. Lúc này hắn đã ngồi một bên điện phủ, mà ở giữa tự nhiên là hai gã huyết bào nhân sóng vai ngồi.
Trên bàn trước mặt ba người là mọt số rượu ngon quả lạ, cùng một vài người đứng bên cạnh hầu hạ. Mỗi khi uống rượu, bóng người cung kính tiến lên rót rượu.
Bóng người này khác với những bóng người tại cửa điện, chẳng những mỗi người đều có vóc dáng thon thả, hơn nữa từ trong vụ khí lại tản mát ra hương thơm, làm người ta cảm thấy thoải mái.
Gần gũi như thế, Hàn Lập tự nhiên nhận ra đây là Linh Thị, trên mặt thỉnh thoảng hiện lên vẻ như nghĩ tới cái gì đó. "Hàn đạo hữu nhìn ra chỗ ảo diệu của Linh Thị sao?" Một gã huyết bào nhân sau khi uống cạn một chén rượu thì bỗng nhiên tựa cười mà không cười, hỏi. "Vãn bối ngu dốt, chỉ nhìn ra Linh Thị này giống như linh mà không phải linh, giống như vật mà không phải vật, cụ thể thì không thể nhìn ra." Hàn Lập cười một chút rồi trả lời.
"Hay cho câu giống linh mà không phải linh, giống vật mà không phải vật! Linh Thị này đích xác là một loại nửa linh vật, hành động của chúng giống như thường nhân, nhưng bản thân không có tinh hồn nguyên thần, hiện tại chỉ là phản ứng trong tiềm thức, bị ta lợi dụng khôi lỗi bí thuật khống chế. Mà bản thể chúng nó là do ta từ huyết diễm trong núi phát hiện ra hai loại linh thể không thể mở ra linh trí, sau đó lại dùng khôi lỗi thuật điều khiển." Một huyết bào nhân khác nghe thế thì cười nói, rốt cuộc giải thích ra lai lịch của Linh Thị. "Đem linh thể luyện chế tiến vào khôi lỗi chi thuật!" Hàn Lập nghe vậy có chút động dung, cơ hồ lập tức nghĩ tới mình từng dùng Nguyên Anh thứ hai điều khiển khôi lỗi.
"Không sai, loại linh thể này chưa hình thành nguyên thần và tinh hồn, cho nên cực kỳ ôn thuận, lại có linh tính nhất định, một số lệnh đơn giản cũng có thể làm tốt. Hơn nữa bản thân còn có thể cùng khôi lỗi chi khu hòa thành một thể, thật sự là tài liệu tuyệt vời để luyện chế Linh Thị. Lão phu cũng bởi vì điều này mới ở tại Huyết Diễm Sơn." Huyết bào nhân nói. "Đây là do tiền bối tinh thông khôi lỗi chi đạo, nếu không thì người khác ngay cả khi phát hiện ra cũng không có cách vận dụng."
Đừng nhìn lão quái nói đơn giản, nhưng một khi đem loại linh vật này dung nhập vào khôi lỗi lại vô cùng phức tạp, tinh thông khôi lỗi thuật như hắn hiển nhiên biết rõ điều này. Cho nên hai câu này Hàn Lập thật sự có chút thật lòng. "Tiểu hữu nếu thích thì cứ cầm lấy bí thuật "Địch linh nhập vật" này." Hai gã huyết bào nhân tựa hồ nhìn ra điều gì, sau khi liếc mắt một cái thì một người nói.
"Tại hạ chưa dốc sức vì tiền bối, sao dám dễ dàng mặt dày nhận lễ vật." Hàn Lập có chút ngoài ý muốn, mặt lộ vẻ chần chờ.
"Ha ha, bất quá chỉ là chút tài mọn, Hàn tiểu hữu không nên khách khí, trong tháng sắp tới, lão phu còn nhiều việc cần tiểu đạo hữ tương trợ!" Một gã huyết bào nhân mỉm cười, khách khí nói.
Tâm niệm Hàn Lập nhanh chóng xoay chuyển, chỉ có thể đứng dậy cảm ơn.
"Huyết tiền bối, vãn bối đã tới đây, cần phải trợ giúp luyện chế khôi lỗi như thế nào thì có thể nói cho vãn bối biết một chút được chăng…." Hàn Lập ngồi xuống ghế, hơi trầm ngâm hỏi.
"Việc này không cần vội, tiểu hữu mới đến Huyết Diễm Cung, trước tiên cứ uống rượu, hôm nay nghỉ một đêm cho khỏe, ngày mai bàn cũng không muộn." Huyết bào nhân khoát tay, không muốn bàn đến việc này.