"Ha ha, kỳ thật cũng không có gì, tại hạ đối với thân thể cường đại của Hàn huynh đệ thì hết sức tò mò. Phải biết rằng Huyết Hà Minh Châm của tại hạ mặc dù không nổi tiếng là bảo vật sắc bén, nhưng lấy thân thể mà làm nó bắn ngược lại thì quả rất khó tin." Huyết độc nói, đồng thời hai mắt nhìn Hàn Lập không chớp.
"Hóa ra tiền bối muốn hỏi việc này, thân thể vãn bối đích xác so với người bình thường mạnh hơn một chút, nhưng bất quá chỉ là năm đó có chút cơ duyên, từng ăn qua loại linh dược làm thân thể cứng cáp mà thôi, sao có thể so sánh với giao long chi khu như tiền bối." Hàn Lập bất động thanh sắc trả lời.
"Linh Dược, ta cũng đoán là thế, nhưng Hàn huynh đệ cuối cùng lại tiếp được một kích kia của ta, pháp tướng ba đầu sáu tay kia tựa hồ không phải là chân linh pháp tướng của quý tộc, tại hạ nhìn có chút quen mắt, dường như đã nhìn thấy ở đâu rồi, nhưng trong lúc nhất thời lại không thể nhớ ra, Hàn đạo hữu có thể giải thích một chút không." Huyết độc cười khẽ nói.
"Oh, đó là vãn bối trong lúc vô ý luyện được một pháp môn ngoại tộc, sau khi tu luyện lung tung một hồi thì ra thần thông này, về phần tại sao lại có pháp tướng này thì vãn bối cũng không hiểu rõ lắm." Hàn Lập lãnh đạm trả lời, đem tất cả nói hàm hồ, trả lời so với không trả lời cũng không có gì khác nhau.
Nghe Hàn Lập nói khéo lóe như thế, huyết độc có chút ngoài ý muốn, nhưng lại cười ha ha không đề cập đến việc này, tiếp tục mời Hàn Lập uống rượu.
Cứ như vậy, vị huyết giao Luyện Hư Kỳ này uống rượu cho đến khi say, mới nghiêng ngả cáo từ Hàn Lập rời đi. Hàn Lập đứng ở cửa sổ lầu các, vẻ mặt tươi cười nhìn tình hình bên ngoài lầu các.
Khi thấy huyết độc nghiêng ngả đi vào một lầu các cách Hàn Lập không xa, cách khoảng trăm trượng, hắn mới nhíu mày.
Gần như thế, chỉ cần hắn hơi có cử động gì thì không thể tránh được giám thị của huyết giao, xem ra đây là người mà Mộc Thanh phái tới giám thị hắn.
Hàn Lập yên lặng nghĩ vậy, rời khỏi cửa sổ.
Lúc này, lục sam thị nữ đã dọn tiệc rượu xuống, lần nữa lau chùi sạch sẽ, sau đó cung kính đứng một bên Hàn Lập, chờ hắn phân phó. "Ngươi trước tiên đi xuống, ta cần nghỉ ngơi một chút." Hàn Lập không chút khách khí, phất tay bảo thị nữ rời đi. "Vâng, Hàn tiên sinh, tiểu tỳ ở tầng một, tiên sinh tùy thời đều có thể gọi." Lục sam thị nữ đáp ứng một tiếng, phi thường nhu thuận rời đi. Hàn Lập lạnh nhạt nhìn qua thân ảnh nữ tử biến mất tại cầu thang, bàn tay hướng vòng trữ vật phất một cái, hà quang chợt lóe, một thanh sắc trận kỳ hiện ra.
Hắn giơ tay lên, mười đạo thanh mang phướng bốn phía phòng bay đi, chợt lóe rồi biến mất vào hư không. Hàn Lập bắt quyết, lại đánh ra một đạo thanh sắc pháp quyết. "Phanh", một tầng thanh sắc quang mạng hiện lên trên vách phòng, hình thành một tầng cấm chế phong bế, cấm chế này cũng không có năng lực phòng hộ gì, nhưng đối với việc ngăn cản thần niệm của người khác lại có chút thần diệu.